Sắc mặt cả nhà Nguyễn Đại Giang lập tức thay đổi, ai nấy đều trừng mắt nhìn Nguyễn Khinh Khinh đầy giận dữ, cứ như thể cô vừa nói ra điều gì tội ác tày trời lắm vậy.
"Có ai nói chuyện với bề trên như mày không hả? Không biết lớn nhỏ, đọc bao nhiêu sách vở đều trôi tuột vào bụng chó hết rồi à?"
Nguyễn Đại Giang là người nóng tính, vẻ mặt hung dữ, Nguyễn Khinh Khinh bảo không sợ là nói dối. Ngay cả Nguyễn Tú Tú là con gái ruột, từ nhỏ đến lớn cũng bị Nguyễn Đại Giang đánh không ít lần, cô chắc chắn rằng ông ta sẽ chẳng khách sáo gì với mình.
Nhưng dù có bị đánh, cô cũng sẽ không để gia đình Nguyễn Đại Giang vào cửa nữa.
"Bác cả, lời thô nhưng lý không sai, trong nhà không có người, không tiện để các bác vào, hoặc là các bác xuống dưới lầu đợi, hoặc là lát nữa hãy quay lại."
Nguyễn Khinh Khinh nói xong định tiếp tục xuống lầu, nhưng Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan đâu chịu bỏ qua. Hai vợ chồng kẻ trước người sau chặn đường cô để cướp chìa khóa.
Nguyễn Khinh Khinh sống chết nắm chặt chìa khóa, mặc cho Lưu Quế Lan bẻ ngón tay thế nào cô cũng không chịu buông.
Nhưng sức lực của Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan quá lớn, cô cảm thấy cánh tay sắp gãy đến nơi, ngón tay cũng như muốn đứt lìa, cơn đau thấu tim khiến cô toát mồ hôi hột.
"Tránh đường."
Đúng lúc này, bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm khàn quen thuộc.
Nguyễn Khinh Khinh quay đầu lại.
Dáng người gầy gò của Giang Thành đứng sừng sững như tùng bách trên bậc thang, đôi mắt đen láy u ám lạnh lùng nhìn màn kịch trước mắt.
Trơ mắt nhìn Giang Thành biến mất ở cửa cầu thang, tia hy vọng trong mắt Nguyễn Khinh Khinh dần vụt tắt.
Cô không hiểu.
Kiếp trước điều tra chân tướng để trả lại sự trong sạch cho cô, việc khó khăn tốn công tốn sức như vậy mà cậu còn chịu giúp, kiếp này chỉ là chuyện nhỏ nhặt tiện tay, tại sao cậu lại khoanh tay đứng nhìn chứ?
Ngay lúc cô lơ đễnh, chùm chìa khóa trong tay đã bị Lưu Quế Lan giật phăng đi.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng cả nhà Nguyễn Đại Giang đi lên lầu, nước mắt Nguyễn Khinh Khinh không ngừng tuôn rơi.
Ông trời đã cho cô cơ hội làm lại một lần, chẳng lẽ cô phải bỏ cuộc như vậy, đi vào vết xe đổ của kiếp trước sao?
Không, cô không cam lòng.
Không ai giúp cô, cô sẽ tự dựa vào chính mình!
Nguyễn Khinh Khinh chậm rãi vịn chân tường đứng dậy, ngay khoảnh khắc Lưu Quế Lan cắm chìa khóa vào ổ, cô dùng hết sức bình sinh lao tới húc mạnh vào.
"Cạch."
Chìa khóa gãy luôn trong ổ khóa.
Lưu Quế Lan cầm đầu chìa khóa bị gãy, tức tối trừng mắt nhìn Nguyễn Khinh Khinh: "Mày lên cơn điên gì thế hả? Giờ thì hay rồi, ổ khóa bị kẹt rồi, gọi người đến mở khóa ít nhất cũng mất năm đồng, đúng là đứa phá gia chi tử..."
Lưu Quế Lan chửi bới om sòm, nhưng Nguyễn Khinh Khinh lại vui vẻ lạ thường.
Vợ chồng Nguyễn Đại Giang tiếc tiền không chịu gọi thợ sửa khóa, Nguyễn Khinh Khinh lại càng không đời nào đi gọi, bốn người đành đứng ở cầu thang đợi Nguyễn Đại Hải về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)