Mang tiếng là thăm hỏi, nhưng thực chất là để khoe khoang.
Cũng chính vào lúc đó, cô mới biết người chị họ Nguyễn Tú Tú này là kẻ tiểu nhân có nội tâm đen tối và vặn vẹo, một mặt thì ghen ghét đố kỵ với cô, mặt khác lại thản nhiên hưởng thụ sự giúp đỡ của cô.
Hoàn cảnh nhà Nguyễn Tú Tú không tốt, những thứ cô ăn, mặc, dùng, không biết đã đem cho cô ta bao nhiêu mà kể.
Nhưng đổi lại chỉ là sự lấy oán báo ơn của đối phương!
Kiếp này, dù có vứt đồ vào thùng rác, cô cũng sẽ không cho Nguyễn Tú Tú dù chỉ một sợi len.
"Khinh Khinh, bố cháu đâu?"
Lưu Quế Lan vừa hỏi, ánh mắt vừa đảo quanh người Nguyễn Khinh Khinh.
Vì gia cảnh khá giả, lại được Nguyễn Đại Hải cưng chiều, nên Nguyễn Khinh Khinh luôn đi đầu trong trào lưu ăn mặc thời thượng. Khi Nguyễn Tú Tú còn mặc vải thô xanh, Nguyễn Khinh Khinh đã mặc vải tê và vải hoa mịn.
Giờ đây điều kiện sống khá hơn, Nguyễn Tú Tú cũng đã được mặc vải tê, thì Nguyễn Khinh Khinh đã diện chiếc váy xếp ly in hoa chỉ có thể mua được ở thành phố Thượng Hải.
Lớp bên ngoài là chất liệu mỏng manh bán trong suốt, bên trong là lớp lót trắng in hoa, hoa văn ẩn hiện xuyên qua lớp vải, trông vô cùng xinh đẹp và thời thượng.
Cộng thêm việc Nguyễn Khinh Khinh còn trẻ, dáng người đẹp, làn da trắng như tuyết, quả thực kiều diễm như một đóa hoa.
"Ái chà, Khinh Khinh lại mua váy mới đấy à, đẹp thật đấy, chẳng biết bao giờ Tú Tú nhà bác mới được mặc chiếc váy đẹp thế này."
Nếu là trước đây, nghe thấy câu này Nguyễn Khinh Khinh chắc chắn sẽ "cho mượn" chiếc váy để Nguyễn Tú Tú mặc.
Tuy Nguyễn Tú Tú mượn xong sẽ không bao giờ trả lại, nhưng cô cũng chẳng để tâm, vì quần áo của cô quá nhiều, mặc không hết. Hơn nữa, những bộ quần áo đó bị Nguyễn Tú Tú mặc qua đều đã biến dạng, có trả lại thì cô cũng sẽ không mặc nữa.
Biết tỏng Lưu Quế Lan đang có ý đồ gì, Nguyễn Khinh Khinh không tiếp lời bà ta.
"Bác cả, bác gái, hai người qua đây có việc gì không ạ?"
Có lẽ vì để bụng chuyện hồi sáng, Nguyễn Đại Giang không cho cô sắc mặt tốt: "Có chuyện cũng chẳng nói được với cháu, tôi tìm bố cháu!"
"Bác cả, bác gái, cháu có việc phải ra ngoài, các bác lát nữa hãy quay lại nhé."
"Cháu đưa chìa khóa cho bác, bọn bác tự vào trong đợi là được."
Vừa nói, Lưu Quế Lan vừa đưa tay định giật chùm chìa khóa trong tay cô, dáng vẻ quen thuộc tự nhiên ấy cứ như thể bà ta đang về nhà mình vậy. Nguyễn Khinh Khinh giấu tay ra sau lưng, tránh né động tác của Lưu Quế Lan.
"Bác gái, cháu và bố đều không ở nhà, sao có thể để các bác tự ý ở trong nhà được, như thế không hay đâu."
"Không sao, đều là người một nhà cả, không cần câu nệ mấy cái lễ nghi sáo rỗng đó."
Nguyễn Khinh Khinh cười dịu dàng, đôi mắt sáng trong như mặt hồ phẳng lặng: "Bác gái, bác hiểu lầm rồi, ý của cháu là trong nhà không có người, lỡ như mất mát thứ gì thì khó mà nói rõ được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
