Nguyễn Tú Tú không cam lòng quệt nước mắt: "Nhà mình không có tiền nhưng nhà chú Hai có mà! Con sẽ sang mượn chú ấy. Con là cháu gái ruột, con không tin chú ấy không cho mượn! Nếu chú ấy không chịu, con sẽ đi tìm ông bà nội với trưởng thôn để phân trần!"
Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan nhìn nhau.
Nhà khó khăn, đương nhiên họ đã từng nghĩ đến chuyện vay tiền Nguyễn Đại Hải. Có điều mấy năm nay, họ đã năm lần bảy lượt vay tiền Nguyễn Đại Hải mà chưa từng trả lại một xu.
Bây giờ Nguyễn Đại Hải đã không chịu cho họ vay vốn làm ăn nữa, ngược lại còn khuyên họ đóng cửa quán mì để đi làm thuê.
Đang làm ông chủ bà chủ quen rồi, họ đời nào chịu đi làm thuê để người ta sai bảo chứ.
Nhưng lần này thì khác, con gái vất vả lắm mới thi đỗ đại học. Đây là sinh viên đại học đầu tiên của dòng họ Nguyễn, là chuyện tốt làm rạng danh tổ tông, Nguyễn Đại Hải thân làm bậc cha chú, theo lý phải có trách nhiệm giúp đỡ.
...
Sau một ngày để bình tâm và suy nghĩ, Nguyễn Khinh Khinh đã có thể bình tĩnh đối mặt với sự thật rằng mình đã trọng sinh, đồng thời lập ra một kế hoạch đơn giản cho tương lai.
Cô sẽ chỉ ôn thi lại một năm, nếu đỗ đại học thì tốt, còn không thì sẽ từ bỏ.
Cô vốn không phải là người có khiếu học hành, từ nhỏ đến lớn thành tích đều rất bình thường. Không cần thiết phải lãng phí thanh xuân vào việc thi đại học, chi bằng tiết kiệm thời gian để học một nghề mà mình yêu thích.
Ngoài ra, cô còn định dựa vào lợi thế và kinh nghiệm của kiếp trước để giúp Nguyễn Đại Hải mở rộng quy mô xưởng may. Việc còn lại chính là có ơn báo ơn, có thù báo thù.
Nguyễn Khinh Khinh lấy ra một cuốn sổ tay bìa da cừu có khóa, viết lên trang đầu tiên tên gia đình Nguyễn Tú Tú, cùng với Trương Hằng và Dương San. Đây đều là những kẻ thù đã hãm hại cô và bố trong kiếp trước.
Nghĩ ngợi một chút, cô lại viết thêm tên của ông bà nội vào. Cùng là con trai, nhưng gia đình Nguyễn Đại Giang mới là con ruột, còn cô và bố thì đến con nuôi cũng chẳng bằng.
Thậm chí trước khi Nguyễn Đại Hải qua đời, ông vẫn còn phải chịu đựng sự chửi rủa và ép bức của bọn họ.
Cô sẽ không tha thứ cho họ, vĩnh viễn không bao giờ!
Viết xong danh sách kẻ thù, Nguyễn Khinh Khinh lật sang trang thứ hai, đặt bút viết xuống cái tên Giang Thành.
Gấp cuốn sổ lại và khóa kỹ, Nguyễn Khinh Khinh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô liếc nhìn đồng hồ báo thức trên bàn thì phát hiện đã gần sáu giờ tối.
Nguyễn Khinh Khinh thay giày, cầm chìa khóa chuẩn bị xuống lầu mua chút thức ăn.
Vừa ra khỏi cửa, cô đã chạm mặt gia đình ba người nhà Nguyễn Đại Giang đang đi lên lầu.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt mộc mạc trẻ trung của Nguyễn Tú Tú, Nguyễn Khinh Khinh lại không kìm được nhớ tới cảnh tượng kiếp trước. Khi cô ngồi tù, Nguyễn Tú Tú ăn mặc sành điệu, đeo vàng đeo bạc đến thăm cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)