Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TN80 Ký Sự Của Nữ Phụ Bi Kịch Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Tôi mặc kệ ông ta, đưa lại tiền cho mẹ: “Đây là tiền của chúng ta, không ai cướp được đâu. Mẹ hãy mạnh mẽ lên, đừng lúc nào cũng nghĩ đến cái chết, con sẽ giúp mẹ!”

Mẹ tôi há hốc miệng, nhìn tôi với ánh mắt đầy xa lạ: “Thúy Hỉ…”

Bà già bên kia chửi bới rất khó nghe: “Con nhãi đáng chết… Đồ phá gia chi tử… Bà đây sẽ bán mày lên núi…”

“Câm miệng, đồ già đáng ghét! Nếu bà còn nói nữa, tôi sẽ đá chết bà!” Tôi hét lên, nhìn chằm chằm vào người cha đang lẩn trốn trong đám đông (phì! Không xứng đáng được gọi là cha, từ giờ cứ gọi là Lưu Cường đi).

“Ông còn dám tự nhận mình là chồng và cha sao? Định trốn đến bao giờ? Phải đợi đến khi chúng tôi bị dồn đến đường cùng, gia đình tan nát, ông mới chịu ra mặt à? Ông còn là con người nữa không khi nhìn mẹ ruột mình ép chết vợ, bán hai đứa con gái lấy tiền?”

Lưu Cường lớn tiếng quát: “Không được đi!”

“Ông nói không được là không được à?” Tôi lạnh lùng nhìn Lưu Cường: “Ông là gì của tôi?”

“Tao là cha mày!”

“Thế ông đã bao giờ lo cho tôi chưa! Ông tự vỗ ngực xem, ông có xứng đáng làm cha của chúng tôi không?”

Ông ta giơ tay định đánh, tôi cũng lạnh lùng nhìn ông ta, nắm chặt tay lại: “Đồ già khốn nạn, ông đánh tôi, tôi sẽ giết ông!”

Lúc này đám đông đã tụ tập ba lớp trong, ba lớp ngoài, bàn tán xôn xao, cảnh tượng trông rất náo nhiệt, chúng tôi bị vây ở giữa.

Giám đốc Bạch vội vã bước tới: “Lại chuyện gì nữa đây? Không phải hôm qua đã giải quyết rồi sao?”

Bà già xông lên phía trước: “Giám đốc à, ông nhìn xem mấy đứa tiện nhân này…”

Tôi ôm mặt khóc thét lên: “Giám đốc, cứu chúng tôi với, chúng tôi tuyệt đối không muốn làm dâu nuôi từ bé đâu! Thà bị bà nội và bác ép chết ở đây còn hơn!”

Tôi nhanh chóng kể hết mọi chuyện, tiếc là không khóc được nhiều, cũng tại vì hồi trước đọc quá ít tiểu thuyết của Quỳnh Dao.

Giám đốc Bạch giận dữ nói: “Vô lý! Đã là thời đại nào rồi mà còn có người đem con cháu đi làm dâu nuôi từ bé?”

Bà già tỏ ra không thèm để ý: “Thì sao? Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, chỉ là hai đứa con gái phá gia chi tử, có gì to tát đâu.”

Bác cả vội kéo bà ta một cái, nói với giám đốc Bạch: “Mẹ tôi tính khí không tốt, không phải ý như vậy đâu. Dù nói là làm dâu nuôi từ bé, nhưng đảm bảo sẽ không bị đối xử tệ, đều là người trong làng cả, biết rõ gốc rễ, coi như con gái trong nhà thôi mà.”

Tôi cười lạnh: “Nếu tốt như vậy, sao ông không để con gái mình đi? Chị ta cũng đã mười bảy tuổi rồi! Kết hôn là vừa, tại sao lại phải gả chúng tôi đi?”

Con gái ông ta, Lưu Lệ Phân, và con trai ông ta, Lưu Quang Lượng, đều đang học ở thành phố, do cha tôi chu cấp, nhưng ông ta chẳng bao giờ quan tâm đến tôi, rõ ràng không coi tôi và Lưu Dao là người nhà họ Lưu.

“Tôi là muốn tốt cho cháu thôi. Cha mẹ cháu đã ly hôn, sau này cháu sẽ tìm được nhà chồng ra sao?” Lưu Cương đau đớn nói, dưới mũi còn vệt máu, trông hết sức lố bịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc