Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi cười khẩy: “Nếu chúng tôi mà gả đi, chưa đến tuổi đã phải làm mọi việc nặng nhọc ở nhà chồng, rồi khi người đàn ông thành đạt, lại đi đăng ký kết hôn với người phụ nữ khác, chẳng phải lại rơi vào kết cục như mẹ tôi sao? Cái loại tốt đẹp đó, tôi không cần, ông giữ lại cho con gái mình đi.”
Mẹ tôi khản giọng nói: “Anh cả, cuộc đời tôi coi như đã kết thúc, tại sao các người lại muốn con gái tôi phải giống như tôi? Bình thường tôi vẫn tôn trọng anh, sao anh có thể độc ác đến vậy!”
Bác cả nhíu mày nhìn mẹ, phun một bãi nước bọt xuống đất: “Đồ vô ơn, không biết điều, bảo sao em trai tôi không cần cô!”
Mẹ cắn môi không nói, nước mắt lưng tròng.
Giám đốc Bạch trừng mắt nhìn Lưu Cường: “Hôm qua cậu nói thế nào? Đây là cách cậu giải quyết vấn đề sao? Cậu là một đảng viên, định bán con gái mình làm dâu nuôi từ bé? Còn dung túng cho mẹ và anh trai mình đánh con gái và vợ cũ, cướp tiền bồi thường?”
Lưu Cường bị mắng cúi đầu nhận lỗi: “Tôi thật sự không biết, xin ông yên tâm, tôi nhất định sẽ giải quyết việc này!”
“Đều do mày gây ra, con đĩ đáng chết này, sao mày không chết đi cho rồi!” Bà nội tức giận chửi rủa, lao tới tát mẹ tôi mấy cái liền, mặt mẹ tôi lập tức đỏ ửng, sưng vù lên. Tôi lập tức xông lên định đánh lại, nhưng mẹ đã ôm chặt lấy tôi.
“Đừng đánh nữa, Thúy Hỉ!” Bà vừa khóc vừa nói.
Tôi giận đến nghiến răng kèn kẹt, đồ mụ già khốn kiếp, bà cứ chờ đấy!
“Đồ phá gia chi tử, không biết xấu hổ, không nghe lời tao, tao hôm nay sẽ đánh chết mày!” Bà già vẫn muốn đánh tiếp.
Nhưng mấy công nhân lớn tuổi đã giữ bà ta lại: “Thôi đi! Bà làm sao thế? Để cháu gái làm dâu nuôi từ bé đã là sai rồi, sao còn đánh người?”
Bà già lập tức ngồi bệt xuống đất: “Bị ức hiếp quá rồi, nhìn tôi già cả thế này mà còn bị bắt nạt. Tôi không sống nổi nữa!”
Tôi bước tới kéo Lưu Dao: “Em khóc đi, khóc to lên, nói hết những gì cha và bà đã làm!”
Lưu Dao gật đầu, đứng đó òa lên khóc, kể hết mọi chuyện cha chúng tôi không thèm đoái hoài gì, cha lại còn cưới người khác, bỏ mặc chúng tôi. Lưu Cường bên kia trừng mắt nhìn tôi, mắt ông ta đỏ ngầu.
Vài nữ công nhân nhìn thấy Lưu Dao gầy gò yếu ớt, liền bật khóc: “Lát nữa theo cô vào nhà ăn, cô cho con hết bánh bao của cô.”
Bà già tức đến lồi cả mắt, xông tới định đánh Lưu Dao: “Con nhãi thối, mày bị mẹ mày, con hồ ly tinh đó, dạy hư hết rồi!”
Giám đốc Bạch vội vàng chạy tới ngăn cản bà ta.
Kết quả, bà giá đó tát thẳng vào mặt ông ấy.
Chát! Một cái tát rơi xuống rõ to, in hằn trên mặt giám đốc Bạch.
Xung quanh vang lên tiếng hô kinh ngạc, nếu cú tát đó mà giáng xuống Lưu Dao, đứa trẻ bé nhỏ như vậy sẽ thế nào?
Lưu Cương không nói gì, kéo bà già đi, bà ta vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa.
Lưu Cường vội vàng xin lỗi giám đốc, trông như sắp quỳ xuống tới nơi.
Giám đốc Bạch mất hết cả thể diện, mặt mang dấu tay đỏ ửng, bất lực phất tay: “Trong ngày hôm nay nhất định phải giải quyết xong, không thì cậu khỏi cần làm nữa!”
“Vâng, tôi sẽ giải quyết ngay.”
Lưu Cường trông già đi mười mấy tuổi trong phút chốc, lạnh lùng nhìn chúng tôi: “Giờ thì các người hài lòng rồi chứ? Thúy Hỉ, mày học đánh nhau ở đâu ra? Sao không giống con gái gì cả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


