Xung quanh tiếng bàn tán càng lớn, giữa đám đông chợt thấy bóng dáng của cha tôi. Mặt ông ta cũng khó coi, nhưng ông ta cúi đầu không lên tiếng.
Mọi người xì xào bàn tán, Lưu Dao run rẩy ôm lấy chân tôi: “Chị ơi, làm sao đây? Chúng ta chẳng còn gì cả!”
Nói xong, bà lao mạnh về phía bức tường sau lưng. Xung quanh vang lên những tiếng la hét hoảng hốt.
Tôi giận dữ chửi một câu: “Mẹ kiếp! Dao Dao, em đứng yên đó!”
Tôi chạy nhanh về phía mẹ, không màng đến việc mọi người có ngạc nhiên hay không, nhảy vọt hơn hai mét, chắn trước mặt bà.
Đầu của mẹ đập mạnh vào bụng tôi, đau điếng, cả hai chúng tôi cùng ngã ngồi xuống đất.
Bà già chết tiệt kia lại cười ha hả, như đang xem trò vui.
Tôi nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ: “Mẹ! Mẹ đừng ngu ngốc như vậy! Nếu mẹ chết đi, mẹ nghĩ có ai sẽ rơi nước mắt vì mẹ không? Tất cả đều mong mẹ chết đi! Còn con và Dao Dao thì sao? Mẹ không lo cho chúng con nữa à?”
Lưu Dao cũng chạy tới, ôm lấy mẹ: “Mẹ, mẹ không thể chết, nếu mẹ chết thì sẽ không còn ai tốt với chúng con nữa!”
Mẹ tôi sững sờ một lúc, sau đó ôm lấy chúng tôi, khóc: “Xin lỗi! Thúy Hỉ, Dao Dao, tất cả là lỗi của mẹ!”
Lúc này, bác cả đột nhiên cười lạnh: “Em dâu, nếu cô thật sự không muốn sống nữa, thì tìm chỗ khác mà chết, chết ở đây chẳng phải muốn em trai tôi khó xử sao? Trước mặt bao nhiêu người thế này, rõ ràng là cô muốn làm khó nó, đúng là độc ác mà!”
“Tao biết mà, con đàn bà hư hỏng này không có ý tốt gì hết!” Bà già lập tức chửi rủa một câu tục tĩu, rồi giơ tay tát mạnh vào mặt mẹ tôi: “Đồ đàn bà đáng chết, mày chết thì chết đi, đừng kéo theo con trai tao!”
Bác cả cũng giơ chân lên đạp mạnh vào bụng mẹ tôi.
Trong lòng tôi bừng bừng lửa giận, trên đời này sao lại có những kẻ vô liêm sỉ đến vậy! Tiền đã cướp rồi, còn muốn đánh người nữa!
Tôi kéo mẹ lùi lại phía sau, tóm lấy cổ tay bà già mà ném ra, khiến bà ta ngã ngồi xuống đất.
Sau đó tôi tung một cú đá vào mặt bác cả, ông ta bay ngang ra ngoài, ngã lăn xuống tuyết. Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên la lên.
À, tôi quên mất chưa nói, tôi học tán thủ ở đại học, tôi đâu phải kẻ dễ bị bắt nạt?
Bác cả chảy máu mũi, hét lên đau đớn: “Con nhãi thối tha này bị điên rồi sao? Tao là bác của mày đấy!”
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông làm được chuyện của một người bác sao? Nếu các người còn tiếp tục bắt nạt mẹ tôi, tôi sẽ không nể tình nữa!”
Đúng là đồ đáng khinh, trước khi đến đây tôi đã học qua tán thủ, sao có thể chịu nhục dưới tay các người được!
Hai người họ nhìn tôi đầy kinh ngạc, bà già xông tới định đánh: “Đồ bất hiếu! Mày dám đánh bác mày à? Hôm nay tao sẽ giết mày!”
Tôi thực sự rất muốn đá chết bà ta, nhưng thấy có nhiều công nhân đang đứng xem, nếu bà già xảy ra chuyện thì cũng phiền phức, nên tôi tránh sang một bên, xoay người đè chặt vai bác cả, mạnh tay kéo cánh tay ông ta.
“A a!” Tiếng hét như lợn bị chọc tiết khiến tai tôi đau nhói.
Tôi dùng khuỷu tay thúc vào bụng ông ta, tay kia giật lại phong bì tiền, rồi tát vài cái vào mặt ông ta.
“Nhớ lấy! Đồ của người khác không phải thứ ông có thể tùy tiện cướp được! Đồ mặt dày vô liêm sỉ!”
Bác cả ôm mặt, toàn thân ngây ra, không nói được lời nào, nhìn tôi như thể đang nhìn thấy quái vật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
