Bác cả của cô luôn thèm muốn gia sản nhà cô, trước đây từng tìm cớ đến cửa rất nhiều lần nhưng đều không phát hiện ra căn mật thất kia của nhà cô.
Ôn Dư Anh đoán chừng, hẳn là nhà bác cả biết nhà cô có một khoản tài phú như vậy, nếu không trong tương lai Ôn Tri Hạ cũng sẽ không viết thư tố cáo nhà cô.
“Anh Anh, rốt cuộc em bị sao vậy? Không phải em nói thích Tưởng Hoài Khiêm sao? Tại sao lại không muốn ở bên anh ấy nữa?” Ôn Tri Hạ thở dài nói, trong giọng điệu mang theo cảm giác tiếc nuối đậm đặc, giống như đang tiếc thay cho Ôn Dư Anh và Tưởng Hoài Khiêm hai người có tình không thể đến được với nhau.
Bộ dạng lo lắng cho Ôn Dư Anh kia, khiến Ôn Dư Anh nhìn mà buồn nôn.
“Là tôi thích hay là chị thích? Chị suốt ngày nhắc đến Tưởng Hoài Khiêm trước mặt tôi, không phải vì chị thích anh ta sao?” Ôn Dư Anh trực tiếp chụp cái mũ lớn này lên đầu Ôn Tri Hạ.
“Anh Anh, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy đâu. Chị nói chị thích Tưởng Hoài Khiêm khi nào?” Ôn Tri Hạ vội nói.
“Vậy tôi nói tôi thích anh ta khi nào? Không phải chỉ là chị luôn nhắc đến anh ta trước mặt tôi thôi sao?” Ôn Dư Anh mất kiên nhẫn nói.
Cô thật sự không có kiên nhẫn đối phó với Ôn Tri Hạ, mỗi một câu cô ta nói ra, trong lời nói ánh mắt toàn bộ đều là tâm cơ.
Có lẽ là thấy cô tức giận, cũng có thể là hiện giờ Ôn Tri Hạ vẫn tạm thời không muốn trở mặt với Ôn Dư Anh, thế là lập tức nói: “Vậy sau này chị không nói nữa, không nói nữa được chưa? Đúng rồi, em và sĩ quan Thẩm thế nào rồi?”
Nghe đối phương lại bóng gió dò hỏi tình cảm của mình và chồng, đáy mắt Ôn Dư Anh không khỏi mang theo sự châm chọc nhìn về phía Ôn Tri Hạ.
Mà em họ cô ta là Ôn Dư Anh, cái người suốt ngày chỉ biết lười biếng ham ăn, uổng có một diện mạo đẹp đẽ nhưng không biết làm gì này, hoàn toàn là không xứng với Thẩm Nghiên Châu, một người gốc gác Kinh Thị, sĩ quan chiến thần cao to đẹp trai có lý lịch “đỏ”.
Cô ta luôn hạ thấp Thẩm Nghiên Châu ở trước mặt Ôn Dư Anh, nói anh chỉ là một kẻ chân lấm tay bùn suốt ngày ở trong quân đội túm tụm cùng một đám đàn ông thối tha, còn khuyên Ôn Dư Anh đừng đi theo chịu khổ.
Quan trọng hơn là sau đó cô ta còn phát hiện hình như em họ mình có ấn tượng không tồi với Tưởng Hoài Khiêm, thế là một kế hoạch nảy sinh trong lòng cô ta, đó chính là tác hợp Ôn Dư Anh và Tưởng Hoài Khiêm, người đàn ông tốt như Thẩm Nghiên Châu không thích hợp với đứa em họ này.
Ôn Tri Hạ cảm thấy mình làm như vậy là đang giúp đỡ Thẩm Nghiên Châu, để anh thoát khỏi bể khổ, không hề cảm thấy hành vi này của mình là đang phá hoại tình cảm vợ chồng của hai người chút nào.
Rõ ràng hai ngày trước đứa em họ này còn nói với cô ta, muốn bảo Thẩm Nghiên Châu nộp báo cáo xin ly hôn, lúc này lại toang với Tưởng Hoài Khiêm rồi, có khi nào vì chuyện này mà không ly hôn nữa không?
Nghĩ đến đây, lòng Ôn Tri Hạ không khỏi trở nên sốt ruột.
Lại thấy Ôn Dư Anh lạnh lùng liếc Ôn Tri Hạ một cái, sau đó mới lên tiếng nói: “Tôi và Thẩm Nghiên Châu thế nào rồi thì liên quan gì đến chị?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


