Ôn Dư Anh không ngờ chợ đen lại bắt đầu bày hàng sớm như vậy, hôm nay 7 giờ cô mới ra khỏi nhà, lúc đến thì thịt đã không còn.
Xem ra sáng mai phải ra khỏi nhà sớm hơn một chút rồi.
Cân thịt lợn xong, tổng cộng có một trăm bảy mươi tư cân, sau khi Ôn Dư Anh trả tiền, mấy thanh niên đó còn giúp Ôn Dư Anh mang thịt và những thứ khác cô mua ở chợ đen lên xe của bác tài xế chở hàng.
Nhìn thấy lượng thịt gần bằng một con lợn, bác tài xế chở hàng không nói gì, trực tiếp kéo tất cả đồ đạc của Ôn Dư Anh về tận nhà cô.
Ôn Dư Anh nhìn vật tư chất đầy trong nhà, không nhịn được mà bật cười.
Thu toàn bộ đồ đạc vào không gian trong một hơi, vừa định nghỉ ngơi một chút, Ôn Dư Anh liền nghe thấy ngoài cổng sân truyền đến tiếng gọi.
“Anh Anh, Anh Anh, có nhà không?”
Đây, là giọng của chị họ cô?
Tìm đến cửa vào lúc mấu chốt này, phỏng chừng là đã biết chuyện cô và Tưởng Hoài Khiêm toang rồi, đến khuyên cô đây mà.
Còn chuyện cô mang thai, chắc hẳn Tưởng Hoài Khiêm chưa nói cho Ôn Tri Hạ.
Lúc này phỏng chừng Tưởng Hoài Khiêm vẫn đang cho rằng cô và anh ta còn có đường vãn hồi, sẽ không nói cho bất kỳ ai chuyện cô mang thai, nếu không chuyện truyền đến tai người nhà họ Tưởng, e là hai người không còn chút khả năng nào nữa.
“Anh Anh, có nhà không vậy?” Thấy bên trong không có người đáp lại, người bên ngoài lại gọi.
Ôn Dư Anh đi từ ngôi nhà nhỏ kiểu Tây ra sân đến cổng sắt, liền nhìn thấy Ôn Tri Hạ đang đứng bên ngoài.
Tướng mạo của cô ta nhìn khá dễ chịu, không có tính công kích gì.
Nhưng cũng chính vì vậy, cả người Ôn Tri Hạ lộ ra vẻ hơi quá “bình thường”.
So với diện mạo của Ôn Dư Anh, Ôn Tri Hạ có thể coi là nhạt nhòa chẳng có gì nổi bật.
Nhìn Ôn Dư Anh đi về phía mình, vòng eo thon thả đến mức có thể ôm trọn bằng một tay, cùng khuôn mặt tuyệt mỹ non nớt đến mức có thể bóp ra nước khiến vô số đàn ông phát điên kia, Ôn Tri Hạ không khỏi ghen tị không thôi.
Nếu Ôn Dư Anh không có diện mạo đẹp đẽ này, thì cũng không thể nào trong tình trạng đã kết hôn, mà còn là quân hôn, lại được Tưởng Hoài Khiêm thương nhớ lâu như vậy.
Gia thế, diện mạo, chồng... tất cả đều cực tốt, hóa ra mọi chỗ tốt đều bị một mình Ôn Dư Anh chiếm hết.
Cùng là con gái nhà họ Ôn, dựa vào cái gì cô ta phải kém Ôn Dư Anh một bậc?
Hơn nữa cô ta còn là người xuyên không đến từ thế kỷ 21, theo bản năng liền chướng mắt người phụ nữ thời đại này như Ôn Dư Anh.
Nghĩ đến việc vừa rồi Tưởng Hoài Khiêm nói Ôn Dư Anh không đồng ý ở bên anh ta nữa, Ôn Tri Hạ không khỏi sốt ruột, lập tức chạy đến bên nhà này khẩn thiết muốn hỏi rõ xem rốt cuộc là chuyện gì.
“Anh Anh, chị còn tưởng em không có nhà chứ, mau mở cửa cho chị.” Ôn Tri Hạ nhìn Ôn Dư Anh cười nói.
Nhưng Ôn Dư Anh lại không hề mở cửa, mà hỏi ngược lại cô ta: “Đến tìm tôi có việc gì?”
Nụ cười của Ôn Tri Hạ cứng đờ, lập tức nói: “Đến tâm sự với em thôi mà Anh Anh, mở cửa đi.”
“Tôi với chị không có gì để nói, chị đi đi.” Ôn Dư Anh lạnh lùng nói.
Lúc này cô ở Hỗ Thị một thân một mình, tạm thời cũng không muốn đối đầu gay gắt với Ôn Tri Hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


