Ôn Tri Hạ, tôi phát hiện chị rất có hứng thú với việc nhà của tôi đấy. Nói đi cũng phải nói lại, nếu chị đã tò mò với mấy chuyện tình cảm này như vậy, thì tìm một người mà gả đi, đỡ phải suốt ngày đến quản chuyện tình cảm của người khác.”
Lúc Ôn Tri Hạ rời đi, nói là chạy trối chết cũng không ngoa.
Bởi vì động tĩnh hai người nói chuyện không nhỏ, hàng xóm xung quanh đã có người mở cửa sân, muốn qua xem rốt cuộc là chuyện gì.
Mặc dù song thân của Ôn Dư Anh không còn nhưng bởi vì từ nhỏ đến lớn cô đã xinh đẹp, miệng lại ngọt ngào, cho nên hàng xóm láng giềng quanh biệt thự nhỏ kiểu Tây đều rất thích cô.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi cha mẹ qua đời, Ôn Dư Anh vẫn có thể sống một mình ở Hỗ Thị lâu như vậy.
Những người có thể sống trong biệt thự nhỏ kiểu Tây, thân phận cơ bản không phải giáo sư thì cũng là nhà khoa học hoặc thương nhân giàu có.
Có những người này giúp đỡ Ôn Dư Anh, cho nên dù bác cả của Ôn Dư Anh thèm thuồng gia sản nhà cô nhưng cũng chỉ dám tìm đủ mọi cớ đến nhà với ý định tìm được khối tài sản đó rồi lén lút tẩu tán.
Nhưng những thứ đó, Ôn Dư Anh sống ở biệt thự nhỏ kiểu Tây này mười mấy năm còn không biết, mãi đến sau khi bị công an khám xét tìm ra mới biết được, bác cả của cô làm sao có thể dễ dàng tìm thấy như vậy?
“Anh Anh à, chuyện gì vậy?” Thấy Ôn Tri Hạ vội vã rời đi, hàng xóm sát vách là giáo sư Lâm không nhịn được quan tâm hỏi.
Thân phận hiện giờ của giáo sư Lâm vẫn là giáo sư đại học.
Nhưng nửa năm sau, Ôn Dư Anh lại biết gia đình ông ấy cũng giống như mình, đều sẽ bị đưa đi cải tạo đến vùng nghèo khổ, sau đó ra sao thì Ôn Dư Anh cũng không rõ nhưng tóm lại là cuộc sống không thể nào dễ chịu được.
Sau khi trả lời, Ôn Dư Anh lại nói với giáo sư Lâm: “Bác Lâm, có lẽ cháu sắp phải rời khỏi Hỗ Thị rồi.”
“Rời khỏi Hỗ Thị? Cháu định đi đâu?” Giáo sư Lâm vô cùng lo lắng hỏi.
Ôn Dư Anh cũng coi như là được ông ấy nhìn lớn lên từ nhỏ, cả nhà vốn dĩ đang rất hạnh phúc, ai có thể ngờ tới, hai vợ chồng chi thứ hai nhà họ Ôn lại xảy ra tai nạn qua đời như vậy chứ?
“Cháu sẽ đến đơn vị theo quân, sống cùng chồng cháu.” Ôn Dư Anh đáp.
Nghe thấy lời này, rõ ràng lông mày giáo sư Lâm đã giãn ra một chút, sau đó mới lên tiếng: “Nên như vậy. Thằng bé Tiểu Thẩm kia còn trẻ tuổi đã làm sĩ quan, tiền đồ vô lượng. Cháu đấy, bớt cái tính tình đại tiểu thư của cháu lại, sống cho tử tế với người ta, biết chưa?”
Những lời dặn dò này hoàn toàn là sự quan tâm chân thành của một người bề trên dành cho con cháu.
Kiếp trước sau khi biết cô ly hôn với Thẩm Nghiên Châu, giáo sư Lâm cũng từng nói những lời thấm thía như vậy với Ôn Dư Anh nhưng lúc đó Ôn Dư Anh đã hoàn toàn chìm đắm trong những lời đường mật của Tưởng Hoài Khiêm, hoàn toàn không nghe lọt tai.
“Vâng, cháu biết rồi bác Lâm.” Ôn Dư Anh cười đáp.
“Ừm, có khó khăn gì thì cứ nói với bác. Đúng rồi, cháu định rời khỏi Hỗ Thị đi tìm Tiểu Thẩm, đã nộp báo cáo xin phép chưa?”
Ôn Dư Anh ngẩn người, sau đó mới nói: “Vẫn chưa ạ.”
“Vậy thì đi sớm một chút, nộp báo cáo xin phép đi, đừng để chần chừ đến lúc đó lại thay đổi chủ ý.” Giáo sư Lâm hối thúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



