Tuy nhiên cô lại nhìn thấy rất nhiều người bán trứng gà ta, trứng vịt ta cùng với một số xấp vải tinh xảo được buôn lậu từ Hương Cảng qua, Ôn Dư Anh liền mua lại toàn bộ.
Cô không biết may quần áo hay làm đồ thủ công nhưng có thể tích trữ trước, chất vải này tốt như vậy cơ mà, còn tốt hơn cả loại cô nhìn thấy ở trung tâm thương mại.
Đột nhiên, có mấy thanh niên trai tráng lúc này mới chậm chạp đi tới, chuyển thịt của mình ra ngoài.
“Đều tại mấy người các cậu, làm chậm trễ trên đường.”
“Ây da, chuyện này sao có thể trách chúng tôi chứ, là do xe hỏng giữa đường mà.”
“Đã bảo từ sớm là chiếc xe kia có vấn đề, bảo đem đi sửa mà cứ không nghe.”
“Sửa xe không cần tiền chắc.”
“Giờ này đã trễ thế rồi, rất nhiều người bán thịt đều dọn hàng đi về rồi.”
Nghe thấy lời này, Ôn Dư Anh có chút cạn lời. Cô đã dậy sớm như vậy rồi mà vẫn tới muộn sao? Cho nên không phải không có ai bán thịt, mà là người ta đến sớm đã bán hết rồi.
Ôn Dư Anh đi đến trước sạp hàng kia, sau đó lên tiếng nói: “Thịt của cả con lợn này, tôi mua hết.”
Mấy chàng trai nghe vậy liền không cãi nhau nữa, toàn bộ đều quay đầu nhìn về phía Ôn Dư Anh.
Đợi đến khi nhìn rõ dung mạo của người phụ nữ trước mặt, mặt mũi ai nấy đều không khỏi hơi ửng đỏ.
“Cái đó... cô gái à, thịt lợn này nếu cô muốn ăn tươi thì đừng mua nhiều như vậy. Bởi vì mang về cô phải dùng muối ướp, nếu không cả một con lợn này, cô không bảo quản được lâu đâu.” Một chàng trai trong số đó tốt bụng nhắc nhở.
Lại thấy Ôn Dư Anh mỉm cười với người nọ, sau đó nói: “Không sao đâu, nhà tôi đông người, mỗi người chia một chút là hết ngay. Phiền anh trai giúp tôi cân thử xem cả con lợn này bao nhiêu tiền, tôi mua nhiều như vậy có thể giảm giá một chút không?”
Nếu là trước kia, Ôn Dư Anh tuyệt đối không bao giờ mặc cả với người ta.
Nhưng bởi vì đời trước có khoảng thời gian nửa năm cô phải chịu đủ mọi đau khổ nên rốt cuộc vẫn không còn giống với vị đại tiểu thư không vướng bụi trần, được cha mẹ nuông chiều ngày xưa nữa.
“Được thôi, bớt cho cô một chút. Thịt lợn của chúng tôi luôn bán đồng giá với bên ngoài là tám hào tám xu, cô mua cả con chúng tôi tính cô tám hào một cân.” Một chàng trai nói.
Thật ra Ôn Dư Anh cũng không rõ giá thịt lợn lắm, trước đây cô từng mua rất nhiều thứ nhưng không bao gồm thịt hay lương thực thế này.
Nhưng mà ngày mai họ vẫn còn thịt bán sao?
“Ngày mai các anh vẫn sẽ đến đây bán thịt sao?” Ôn Dư Anh hỏi.
“Đúng vậy, ngày mai vẫn đến.”
“Tôi vẫn muốn mua thịt, nguyên một con lợn hay thịt bò đều được, ngày mai các anh còn có thể bán cho tôi không?”
Nghe cô nói vậy, mấy thanh niên đều dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía Ôn Dư Anh.
“Đồng chí, cô nói thật sao?” Một thanh niên trong số đó hỏi.
“Đương nhiên là thật, không thể thật hơn được nữa.”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, một người trong số đó nói: “Vậy ngày mai cô qua đây sớm một chút, muộn nhất chúng tôi đợi cô đến 7 giờ.”
“Thành giao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)