Nếu không được, có thể trực tiếp lấy trứng gà ra ăn, cũng không lãng phí.
Nhưng cũng có thể là bởi vì uống nước linh tuyền, hiện giờ cơ thể cô đã khỏe hơn nhiều.
Dù sao ở trong tiểu thuyết, người xuyên không Ôn Tri Hạ dựa vào nước linh tuyền bên trong không gian ngọc bội của cô ta, còn làm quân y.
Thật ra cô ta không có y thuật gì, toàn bộ đều dựa vào bàn tay vàng là nước linh tuyền này.
Cô muốn xem thử, đời này đối phương không có không gian ngọc bội này của cô, sau khi đi cải tạo cô ta còn có thể sống suôn sẻ như vậy hay không.
Ôn Dư Anh mệt mỏi cả một ngày, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Ngủ sớm thì dậy sớm, lời này quả nhiên không sai.
Lại là sáng sớm của một ngày mới, trời mới vừa tờ mờ sáng, Ôn Dư Anh đã thức dậy.
Chợ đen sở dĩ gọi là chợ đen, là bởi vì nó không phải khu chợ hợp pháp, cho nên bình thường cũng dọn hàng sớm hơn chợ sáng một chút, Ôn Dư Anh phải đi sớm hơn.
Đời trước có thể biết chợ đen này, cũng là do Ôn Tri Hạ dẫn cô đi.
Vì để có được sự tín nhiệm của cô, khiến cô giao ra không gian ngọc bội của mình, Ôn Tri Hạ còn nói dẫn cô đi chợ đen dạo chơi.
Cô ta nói sau này nếu Ôn Dư Anh làm việc ở Hỗ Thị, lỡ như tem phiếu không đủ dùng thì đến chợ đen mua.
Lúc đó cô còn tưởng rằng vì hai người đều là người nhà họ Ôn hơn nữa Ôn Tri Hạ còn là chị họ của mình nên mới chân thành giúp đỡ mình, lại không ngờ người ta chính là muốn đẩy cô xuống địa ngục, để cô ta không còn nỗi lo về sau mà phát triển tình cảm với chồng của cô.
Ôn Dư Anh đã hẹn trước với tài xế chở hàng hôm qua, hôm nay vẫn tìm ông ấy giúp chở hàng, bảo ông ấy 7 giờ sáng đợi cô ở trước cửa nhà.
Cho nên vừa ra khỏi cửa nhà, xe của tài xế chở hàng đã đậu sẵn ở trước cửa rồi.
Lúc trên đường, tài xế còn nói chuyện phiếm với cô vài câu, hỏi: “Cô gái, cô mua một lúc nhiều đồ như vậy là muốn làm gì?”
“Cháu muốn đến quân khu tìm chồng, mua chút đồ xem thử đến lúc đó có dùng đến không.” Ôn Dư Anh cười đáp.
“Chồng cháu là quân nhân à?” Ông bác có chút kinh ngạc hỏi.
“Vâng.”
“Ây dô, vậy thì thật là giỏi giang.”
Người dân hiện nay, nhất là người dân bình thường rất sùng kính quân nhân, nghe Ôn Dư Anh nói như vậy, lập tức không hỏi nhiều nữa.
Ngay cả việc Ôn Dư Anh đi chợ đen, ông ấy cũng cười ha hả nói với cô: “Đi đi, bác ở đây đợi cháu, cháu mua xong thì bảo bác một tiếng, bác ra chuyển lên xe cho cháu.”
Ôn Dư Anh nói cảm ơn xong liền đi vào con hẻm nhỏ trước mặt.
Cô có thể tiến vào không gian của mình bất cứ lúc nào, cho nên hiện giờ Ôn Dư Anh không mấy sợ hãi việc mình sẽ gặp phải nguy hiểm.
Chỉ là nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, chắc chắn không thể biến mất dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của bao người, nếu không sẽ bị xem như quái vật mà truy nã.
Đi qua con hẻm, đập vào mắt chính là một khu chợ sầm uất bày bán đủ loại đồ vật.
Ôn Dư Anh đi dạo từ đầu đến cuối, đều không nhìn thấy có người bán thịt, không khỏi có chút thất vọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)