Cô vỗ nhẹ tờ xét nghiệm lên ngực ông ta, giọng điệu châm chọc: “Bây giờ đã biết tại sao Thẩm Dược Dân càng lớn càng không giống ông chưa? Đáng tiếc thật, đứa con trai ông hết lòng hết dạ nuôi nấng những năm nay lại là giống nòi của kẻ khác, còn tưởng mình thật sự có con trai nối dõi tông đường cơ đấy.”
Sắc mặt Thẩm Kiến Quốc trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Cô dắt tay Mãn Tể, bước ra khỏi trạm y tế.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng không một gợn mây, cảm giác không khí cũng mang theo mùi vị ngọt ngào.
“Mẹ, Thẩm Dược Dân không phải là con trai của Cổ Vẹo sao?” Mãn Tể hỏi.
Thẩm Vân Chi nhìn cậu bé, gật đầu: “Ừ.”
Mãn Tể hừ một tiếng, hóa ra kẻ luôn mồm nói cậu bé là con hoang, mới chính là con hoang thật sự!
“Vân Chi, cháu định bao giờ thì đến đơn vị?” Thím Vương đi theo ra ngoài, hỏi Thẩm Vân Chi.
Thẩm Vân Chi nắm chặt tay Mãn Tể, nói: “Cháu định hôm nay đi luôn.”
“Như vậy cũng tốt, đi sớm một chút sớm tìm được cha đứa bé, nói rõ ràng mọi chuyện.”
Thím Vương gật đầu, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy tay Thẩm Vân Chi: “Đi, thím giúp cháu thu dọn đồ đạc.”
Hành lý Thẩm Vân Chi cần thu dọn cũng không nhiều, quần áo trước kia của cô ước chừng đều bị Ngô Quế Hoa đem đi bán hết rồi, quần áo cô có thể mang đi chẳng còn mấy, quần áo của Mãn Tể lại càng ít.
Thẩm Vân Chi cũng không định lấy mấy bộ quần áo cũ đó, hiện giờ trong tay cô có tiền có phiếu, đến lúc đó muốn mua kiểu gì mà chẳng được?
Thím Vương vội vàng chạy về nhà một chuyến, chẳng bao lâu sau đã mang theo một tay nải quay lại.
“Vân Chi, cháu cầm lấy mấy thứ này, trên đường đi ăn cùng với Mãn Tể.”
Bên trong đều là đồ ăn thím Vương chuẩn bị, có đồ hộp, kẹo xốp, còn có một ít bánh quy, vừa nhìn đã biết là đồ thím Vương đặc biệt để dành trong nhà, bình thường không nỡ ăn. Còn có một túi trứng gà luộc.
“Thời gian gấp quá, không kịp làm bánh trứng gà, chỉ có thể luộc vội mấy quả trứng.”
Thẩm Vân Chi nhìn thức ăn vẫn còn ấm nóng trong tay nải, cổ họng nghẹn lại.
“Thím...” Cô vừa mở miệng đã bị thím Vương ngắt lời.
“Được rồi! Mau thu dọn đi!” Thím Vương quệt mắt, xoay người đi về phía nhà bếp: “Thím đun thêm cho hai mẹ con ấm nước uống dọc đường...”
Đúng lúc giữa trưa San San về nhà ăn cơm, biết được hôm nay Thẩm Vân Chi muốn đưa Mãn Tể đến đơn vị, nói thế nào cũng đòi đi theo ra ga tàu hỏa tiễn bọn họ.
Giữa trưa, cả nhóm người đã đến ga tàu hỏa.
Thẩm Vân Chi cầm giấy chứng nhận đi mua vé tàu trước, Mãn Tể vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn cần mua vé tàu.
Nhưng Thẩm Vân Chi cân nhắc đến hành trình lần này khá xa, cho nên cũng mua cho Mãn Tể một tấm vé, như vậy hai mẹ con cô đều sẽ có chỗ ngồi.
“Chị Vân Chi, em nghe ngóng rồi, chuyến tàu này trưa mai là đến nơi.” San San ngồi xổm xuống chỉnh lại cổ áo cho Mãn Tể: “Mãn Tể phải nghe lời mẹ, biết không?”
Mãn Tể gật đầu thật mạnh, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ ngực: “Cháu sẽ bảo vệ Chi Chi!”
Tiếng còi tàu vang lên, nhân viên tàu hỏa bắt đầu giục hành khách lên xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



