Thím Vương đột nhiên ôm lấy Thẩm Vân Chi, giọng nghẹn ngào: “Vân Chi, trên đường nhất định phải cẩn thận đấy, bây giờ bọn buôn người nhiều lắm, phải nắm chặt tay Mãn Tể, đừng để lạc nhau. Gặp được cha đứa bé... thì nói chuyện đàng hoàng. Nếu cậu ta dám không nhận hai mẹ con, cháu cứ quay về, nhà thím mãi mãi có cơm cho hai mẹ con cháu ăn!”
Hốc mắt Thẩm Vân Chi nóng lên, muốn nói gì đó nhưng cổ họng lại giống như bị bông gòn chặn lại.
Chẳng nói nên lời, chỉ có thể gật đầu thật mạnh.
Dưới sự thúc giục của nhân viên tàu, cô dắt Mãn Tể bước lên tàu, đứng ở cửa sổ ra sức vẫy tay với bọn họ.
Thím Vương vừa lau nước mắt, vừa đuổi theo tàu hỏa vài bước, rồi dần dần, bóng dáng thím Vương và San San nhỏ dần, sau đó hoàn toàn biến mất.
Mãn Tể thở dài thườn thượt.
Thẩm Vân Chi cúi đầu nhìn cậu bé, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại, mày nhíu chặt, trông có vẻ rất phiền não.
Cô không nhịn được hỏi: “Mãn Tể, sao thế? Có phải không nỡ xa bà Vương và dì San San không?”
Mãn Tể gật đầu rồi lại lắc đầu, lí nhí nói: “Không hoàn toàn là vậy, mẹ ơi, chúng ta có thể không đi tìm người kia được không?”
Từ “cha” này đối với cậu bé mà nói quả thật quá xa lạ.
Những năm nay cậu bé luôn bị người khác gọi là đồ con hoang nhưng cậu bé chưa bao giờ nghĩ tới việc đi tìm “cha”.
Cậu bé rất bài xích “cha”.
Cô hiểu, những năm nay hàng xóm láng giềng bàn ra tán vào, Ngô Quế Hoa chửi rủa ác độc, đã sớm dựng lên một bức tường cao trong lòng đứa trẻ.
“Mãn Tể, mẹ biết tại sao con không thích cha, cũng hiểu cho con. Nhưng mẹ bắt buộc phải đưa con đến đơn vị tìm ông ấy. Bởi vì hiện giờ con vẫn chưa có hộ khẩu, mẹ không kết hôn thì không có cách nào làm hộ khẩu cho con được, bây giờ con còn nhỏ, có thể cảm thấy không có hộ khẩu cũng chẳng sao nhưng tương lai dù làm gì cũng cần hộ khẩu, không có hộ khẩu chính là hộ đen*.”
(*) Người không có hộ khẩu hợp pháp, bị coi như “ngoài hệ thống”.
Thẩm Vân Chi bao trọn bàn tay nhỏ của Mãn Tể trong lòng bàn tay mình, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Không có hộ khẩu, Mãn Tể sẽ không thể đi học, không thể đi làm, bị bệnh cũng không thể đến bệnh viện... Mẹ không thể để Mãn Tể làm tiểu quỷ than* cả đời được.”
(*) Chỉ trẻ lang thang không có giấy tờ, sống chui lủi, làm việc bẩn thỉu, thấp kém.
Môi Mãn Tể mím lại thành một đường thẳng.
“Mẹ đảm bảo với con, đợi chúng ta tìm được cha, mẹ sẽ nhanh chóng làm hộ khẩu cho con. Nếu ông ấy không tốt, chúng ta sẽ không cần ông ấy nữa, được không?”
Bàn tay nhỏ của Mãn Tể nắm chặt lấy vạt áo, đốt ngón tay trắng bệch, đột nhiên ngẩng mặt lên: “Vậy... vậy nếu ông ấy không nhận chúng ta...” Giọng cậu bé nghẹn lại: “Chi Chi có buồn không?”
Trong lòng Thẩm Vân Chi chợt chua xót.
Đứa trẻ năm tuổi, điều lo lắng đầu tiên lại là cảm xúc của cô.
Cô ôm Mãn Tể vào lòng, cằm nhẹ nhàng cọ vào mái tóc mềm mại của cậu bé: “Không đâu, mẹ có Mãn Tể là đủ rồi.”
“Mãn Tể cũng chỉ cần có mẹ là đủ rồi!”
Hai mẹ con nhìn nhau cười.
...
Bên kia, chỗ Thẩm Dược Dân cũng rất náo nhiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



