“Không cần đâu thím Vương, cháu tự mình qua đó.” Thẩm Vân Chi khẽ nói.
Cô muốn đích thân nói cho Thẩm Kiến Quốc biết tin tức này.
Thấy Thẩm Vân Chi nói vậy, thím Vương liền không nói gì nữa.
Thẩm Thư Lan mất sớm, những năm nay Thẩm Kiến Quốc đối xử với Thẩm Vân Chi thế nào, thím Vương vẫn luôn thấy rõ, cho dù là cha dượng cũng không làm được đến mức tàn nhẫn như vậy!
Thẩm Vân Chi cầm tờ giấy, đi thẳng đến cửa phòng theo dõi.
Bên trong phòng theo dõi, đầu Thẩm Kiến Quốc quấn băng gạc, đang nhe răng trợn mắt vì đau, nhìn thấy Thẩm Vân Chi ở cửa, mày nhíu chặt lại.
Thẩm Vân Chi đứng ở cửa phòng theo dõi, nhìn khuôn mặt mất kiên nhẫn kia của Thẩm Kiến Quốc, cười lạnh một tiếng rồi bước vào.
“Sao thế? Nhìn thấy đứa con gái này là mất kiên nhẫn ngay à?” Giọng nói của cô rõ ràng rất bình tĩnh, đâu còn nửa điểm dáng vẻ ngốc nghếch.
Mắt Thẩm Kiến Quốc đột ngột trừng lớn, vết thương dưới lớp băng gạc đau âm ỉ: “Mày... không phải mày bị ngốc sao? Mày...”
Thẩm Vân Chi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo đã mờ đi trên trán, ánh mắt lạnh lẽo: “Đúng vậy, tôi quả thật đã ngốc. Nếu không ngốc, sao có thể mặc kệ ông dẫn người đàn bà khác và đứa con hoang về nhà tôi tác oai tác quái?”
“Mày nói ai là con hoang?” Thẩm Kiến Quốc tức giận nhảy dựng lên khỏi ghế, động đến vết thương đau đến nhe răng trợn mắt: “Dược Dân là con trai tao!”
“Con trai ông?” Thẩm Vân Chi nhếch khóe miệng châm chọc, đập tờ xét nghiệm lên bàn: “Nhìn cho kỹ, đây là phiếu xét nghiệm máu của ông, trên đó viết nhóm máu AB. Còn nhớ lúc trước khi Thẩm Dược Dân bị thương nằm viện, bác sĩ nói nó nhóm máu gì không?”
Cô cúi người ghé sát vào khuôn mặt vặn vẹo của Thẩm Kiến Quốc, nói từng câu từng chữ: “Nếu ông quên rồi thì tôi có thể nhắc cho ông nhớ, là nhóm máu O! Người có nhóm máu AB tuyệt đối không thể sinh ra con có nhóm máu O. Thẩm Dược Dân hoàn toàn không phải là giống nòi của ông!”
Biểu cảm thương hại trên mặt bọn họ chỉ thiếu điều nói thẳng cho ông ta biết, Thẩm Vân Chi nói không sai, Thẩm Dược Dân đích xác không phải là con trai ông ta.
Nhưng Thẩm Kiến Quốc lại không muốn tin, ông ta lao ra ngoài, kéo lấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng, trông có vẻ đã lớn tuổi.
Ông ta nói năng lộn xộn: “Bác sĩ, ông nói đi, ông nói xem người nhóm máu như tôi có thể sinh ra con trai nhóm máu O không?”
“Người nhóm máu AB không sinh được con nhóm máu O.” Bác sĩ muốn nói lại thôi: “Quy luật di truyền nhóm máu quả thật là như vậy...”
Câu nói này trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Ông ta lảo đảo lùi lại hai bước, giống như bị rút đi linh hồn, cả người nặng nề ngã ngồi xuống ghế.
Vết thương trên trán lại bắt đầu rỉ máu nhưng dường như ông ta không cảm thấy đau đớn, trong miệng lẩm bẩm tự nói: “Sao có thể... sao có thể...”
Thẩm Vân Chi nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Thẩm Kiến Quốc, cười lạnh một tiếng: “Thẩm Kiến Quốc, đứa con trai mà ông yêu thương mười mấy năm, vì nó mà ông đối xử với đứa con gái này như thế, đến cuối cùng nó lại chẳng có nửa điểm quan hệ gì với ông, chẳng qua ông chỉ là một kẻ đổ vỏ nuôi con cho kẻ khác mà thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)