Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TN70 Kiều Kiều Quân Tẩu Dọn Sạch Tiền Tài Kẻ Thù Nuôi Nhãi Con Chương 26: Anh lấy quân trang ra thề, quyết không phụ em

Cài Đặt

Chương 26: Anh lấy quân trang ra thề, quyết không phụ em

Mọi người đều sững sờ trước tiếng hét của Lục Hồng Anh!

Sau khi hoàn hồn, Vương Đại Ni vội vàng tiến lên ngăn Lục Hồng Anh lại: “Hồng Anh, đừng đùa nữa."

Rõ ràng họ không mời Lục Hồng Anh, vậy cô ta đến đây bằng cách nào?

"Dì, dì biết cháu thích anh Hoài Cảnh mà."

Lúc đến, Lục Hồng Anh còn tự nhủ phải giữ bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy Lục Hoài Cảnh ân cần với Đường Uyển như vậy thì cô ta hoàn toàn mất hết lý trí.

Cô ta hận không thể thay thế Đường Uyển.

Lục Hoài Mai có quan hệ tốt với Lục Hồng Anh, định tiến lên: “Mẹ..."

"Câm miệng!"

Vương Đại Ni hung dữ cắt ngang lời Lục Hoài Mai với ánh mắt đáng sợ.

Điều này khiến Lục Hoài Mai không dám hé răng nữa, Lục Hồng Anh nhân cơ hội này mà chạy đến trước xe đạp của Lục Hoài Cảnh.

"Anh Hoài Cảnh, em thua kém cô ta ở điểm nào?"

Lục Hồng Anh chỉ Đường Uyển, khi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Đường Uyển thì cô ta có chút tự ti mân mê vạt áo.

"Chỗ nào cô cũng không bằng chị tôi!"

Tuy Đường Châu nhỏ con, nhưng vẫn chen vào đám đông, cậu đứng thẳng người, khuôn mặt nghiêm nghị.

"Chị tôi không chỉ có học thức, còn xinh đẹp nữa, anh Lục đúng là mù mắt mới chọn cô chứ không chọn chị tôi!"

Lục Hồng Anh bị chọc trúng tim đen, lớn tiếng phản bác: "Xinh đẹp thì có ích gì, người nông thôn chúng tôi tìm vợ phải mông to dễ sinh đẻ. Em rất siêng năng, sau khi kết hôn em có thể hầu hạ anh ăn, hầu hạ anh mặc, hầu hạ..."

"Lục Hồng Anh!"

Đại đội trưởng và vợ vội vàng chạy đến, hai người nghe thấy những lời nói không biết xấu hổ của Lục Hồng Anh thì tức đến đỏ mặt tía tai.

"Ba mẹ, con muốn dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình, có sai không?" Lục Hồng Anh khóc đến đỏ hoe mắt, cô ta tràn đầy hy vọng nhìn Lục Hoài Cảnh, mong anh thay đổi chủ ý.

Lục Hoài Cảnh nắm tay Đường Uyển để an ủi, sau đó lạnh lùng nhìn Lục Hồng Anh.

"Tôi không thân thiết với cô, cô đừng nói những lời mơ hồ như vậy, kẻo vợ tôi hiểu lầm."

"Anh đã ôm em!"

Lục Hồng Anh đỏ mặt, cố ý nói cho Đường Uyển nghe: “Trước đây lúc anh cứu em thì đã vô tình chạm vào em."

Đường Uyển: !

Đừng nói cô đến từ thời hiện đại cởi mở, cho dù cô thật sự là người của những năm 70 thì cô cũng sẽ không để tâm chuyện Lục Hoài Cảnh tốt bụng cứu người.

"Vợ, anh không có."

Lục Hoài Cảnh vội vàng giải thích, anh sợ Đường Uyển hiểu lầm, không ngờ Đường Uyển thản nhiên cười, xinh đẹp như tiên nữ trên tranh tết.

"Đừng nói là không có, cho dù có vô tình chạm vào tay cô ta thì em cũng sẽ không để tâm. Nếu cứu một người là phải chịu trách nhiệm với người đó, vậy sau này gặp chuyện như vậy, ai còn dám cứu người?"

Cô ngẩng đầu liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lục Hồng Anh: “Nếu là người đàn ông đã kết hôn cứu người thì chẳng phải cứ cứu một người là cưới một người sao, đây là đạo lý gì chứ?"

"Phụt..."

Có người nghe thấy lời nói có lý của Đường Uyển thì không nhịn được cười thành tiếng, Đường Châu càng kiên định đứng trước mặt Đường Uyển.

"Chị, chị đừng sợ, ai dám bắt nạt chị, em sẽ đánh người đó."

"Cảm ơn Châu Châu."

Đường Uyển không khỏi cảm động, trước đây cô luôn là người ngoài cuộc, bây giờ cô mới có cảm giác mình là Đường Uyển.

"Tôi..."

Lục Hồng Anh bị những lời nói mạch lạc của Đường Uyển làm choáng váng, nhưng cô ta vẫn khăng khăng một điểm.

"Em đã đợi anh Hoài Cảnh ba năm, anh ấy phải chịu trách nhiệm với em."

Mọi người trong sân đều bị sự táo bạo của Lục Hồng Anh làm cho kinh ngạc.

Họ từng nghe nói đến chuyện cướp chồng người khác, nhưng chưa từng nghe nói đến chuyện người ta kết hôn rồi mà vẫn đến cướp chồng.

Cô ta tự tin đến mức nào vậy?

"Không ngờ con gái đại đội trưởng lại mặt dày như vậy."

"Tuy cô gái nhỏ này là người thành phố, nhưng xinh đẹp thật, nếu sinh con thì con cái chắc chắn sẽ trắng trẻo giống cô ấy."

"Lục Hồng Anh đen nhẻm như vậy, thế mà cũng không soi gương nhìn lại mình."

“..."

Vô số lời đàm tiếu truyền vào tai đại đội trưởng, ông ta trừng mắt nhìn vợ mình.

"Bà dạy dỗ con gái tốt lắm, còn không mau dẫn nó về nhà?"

"Hồng Anh, chúng ta về nhà."

Vợ đại đội trưởng, Vương Đinh Hương kéo Lục Hồng Anh định đi, Lục Hồng Anh không chịu đi.

"Con không đi!"

"Lục Hồng Anh!"

Đại đội trưởng tức giận, tát Lục Hồng Anh một cái: “Ba đã nói với con thế nào? Con không lấy được chồng hay sao mà cứ phải bám lấy một cái cây?"

"Ông đánh con bé làm gì?"

Vương Đinh Hương đau lòng không thôi, bà ta ôm Lục Hồng Anh đang khóc nức nở.

"Nhà người ta chê con gái mình, ông lấy con gái mình ra xả giận làm gì?"

Nói cho cùng, Vương Đinh Hương vẫn có chút oán trách nhà họ Lục, đều là người cùng đại đội, vậy mà cứ phải cưới người thành phố không biết từ đâu đến.

Con gái bà ta thua kém ở điểm nào?

"Ba, ba thường nói ai đến trước thì được trước, rõ ràng con quen anh Hoài Cảnh trước."

Lục Hồng Anh vừa khóc vừa nói trông thật đáng thương, như thể Đường Uyển mới là người bắt nạt cô ta vậy.

"Đại đội trưởng."

Vương Đại Ni thật sự không nhịn được nữa, đắc tội thì đắc tội, không ai được phép bôi nhọ con trai bà.

"Chuyện cưới xin của con trai ba nhà tôi đã được định đoạt từ khi Kiến Quốc còn sống, vì hai đứa ở xa nhau nên mới trì hoãn chưa cưới, nếu nói đến chuyện ai đến trước thì được trước, vậy thì cũng là Uyển Uyển đến trước."

Lời này khiến đại đội trưởng đỏ mặt, mặt Lục Hồng Anh càng thêm nóng rát.

"Ông nội của con dâu út đã từng giúp đỡ Kiến Quốc nhà tôi."

Vương Đại Ni nói với giọng điệu buồn bã: “Nói về xứng đôi vừa lứa thì con trai ba nhà tôi không xứng với con dâu út. Một cô gái tốt như vậy có thể để mắt đến con trai ba, tôi mừng đến mức ngủ mơ cũng cười. Chúng ta đều là người cùng đại đội, đừng vì chuyện này mà mất hòa khí."

"Mẹ."

Lục Hoài Cảnh không thể nhìn vợ mình bị bắt nạt, anh cứng rắn nhìn đại đội trưởng.

"Chú, từ đầu đến cuối cháu không hề có tình cảm gì với Lục Hồng Anh, mong chú dẫn cô ta đi, đừng ảnh hưởng đến đám cưới của cháu."

Anh là quân nhân, khi đối mặt với anh, người trong đại đội đều phải kiêng nể vài phần.

"Ừ, là chú có lỗi với cháu."

Đại đội trưởng là người hiểu chuyện, ông ta gọi mấy đứa con trai trong nhà.

"Kéo nó về nhà nhốt lại!"

Vương Đinh Hương thương con gái, trong lòng âm thầm oán hận nhà họ Lục, trước khi đi còn hung dữ trừng mắt nhìn Đường Uyển xinh đẹp.

Đường Uyển bị trừng mắt đến mức khó hiểu, cô suýt nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.

Mọi người vừa đi, Vương Đại Ni liếc nhìn Lục Hoài Mai khiến Lục Hoài Mai run lên.

"Mẹ."

"Đợi mẹ bận xong sẽ dạy dỗ con!"

Vương Đại Ni hận không thể đánh con gái út một trận, nhưng bây giờ bà phải tiếp khách, đám cưới của con trai út không thể xảy ra chuyện gì.

"Vợ, xin lỗi em."

Lục Hoài Cảnh áy náy trong lòng, ngày trọng đại như vậy mà lại gặp chuyện bực mình thế này, là anh có lỗi với cô.

"Anh nói gì vậy."

Đường Uyển bật cười: “Anh đâu có làm gì sai, trước đây cứu người cũng hoàn toàn là bản năng của quân nhân. Sao em lại trách anh được, đi thôi, không phải anh muốn dẫn em đi dạo quanh đại đội sao?"

Đại đội Thạch Bình thực ra cũng không lớn, bây giờ là giờ nghỉ nên rất nhiều người nhìn thấy Lục Hoài Cảnh vui vẻ chở cô vợ mới cưới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc