Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vâng."
Đường Châu thở dài. "Vậy em ở đây đợi chị, chị đừng đi xa quá nhé."
Đường Uyển gật đầu rồi vội vã đi vào trong núi. Cô học theo Lục Hoài Cảnh mà dùng một cây gậy dò đường phía trước.
Vùng ven núi đã bị người dân gần đó hái sạch sẽ, chẳng còn rau dại hay quả dại nào.
Đường Uyển không nhịn được mà đi sâu vào trong một chút, người ta xuyên không toàn đi vào núi rồi bắt gặp nhân sâm linh chi.
Đường Uyển đi nửa tiếng đồng hồ mà chẳng thấy gì, bỗng nhiên, trong đầu cô lóe lên một tia sáng.
Sau đó cô nhìn trái nhìn phải, xung quanh không có ai, cô lập tức vào không gian, trước tiên là lấy một cốc nhỏ nước linh tuyền.
Sau đó cô chạy một mạch vào cửa hàng thiết bị trong trung tâm thương mại, tìm hai cây dùi cui điện, làm xong thì Đường Uyển mới xuất hiện trở lại trong núi.
Nước linh tuyền có tác dụng chữa bệnh đơn giản, không biết động vật hoang dã trong núi có thích hay không.
Đường Uyển vui vẻ ngồi xuống đất, thế nhưng...
Không có động tĩnh gì.
Đường Uyển tự giễu cười một tiếng, đúng là cô đã bị tiểu thuyết đầu độc không nhẹ.
Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Kết quả ngay sau đó, cô lại mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân.
Không thể nào, thật sự có con vật lớn đến sao?
Mắt Đường Uyển sáng lên, cô nhanh chóng leo lên cây lớn gần đó, sau đó bị cảnh tượng trước mặt làm choáng váng.
Một đàn gà rừng vỗ cánh, chạy ào ào về phía này.
Đường Uyển vội vàng nhảy xuống, gà rừng tranh nhau chen lấn về phía nước linh tuyền trong tay cô.
Mỗi khi gà rừng sắp đến gần nước linh tuyền chạm vào cô thì cô lại thu gà rừng vào không gian.
Vì sợ gà rừng làm loạn, Đường Uyển trực tiếp thu gà rừng vào kho của trung tâm thương mại.
Cô không kịp đếm kỹ, bởi vì cô nhanh chóng nhìn thấy lại có thêm vài tổ thỏ con đến.
Đường Uyển vừa thu vừa quan sát kho trong không gian, cô đặt thỏ rừng vào một ngăn riêng biệt khác.
Phát tài rồi phát tài rồi...
Đường Uyển cười toe toét, bỗng nhiên cô cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển.
Chắc chắn là có con vật lớn đến rồi!
Đường Uyển kích động nắm chặt dùi cui điện trong tay, cô không quan tâm vài con gà rừng và thỏ đang vỗ cánh.
Cô lập tức cất nước linh tuyền vào không gian, cẩn thận nhón chân nhìn về phía trước.
Ôi chao, là một gia đình heo rừng bốn con.
Hai con heo rừng lớn và hai con heo rừng trung bình, tay Đường Uyển cầm dùi cui điện hơi run.
Nếu không cẩn thận là sẽ bị thương đấy.
Nhưng nhìn heo rừng đen, cô lại như ngửi thấy mùi thịt thơm, hai ngày nay xuyên không cô cũng coi như hiểu rõ sức hấp dẫn của thịt đối với mọi người lớn đến nhường nào.
Vì vậy, hai tay Đường Uyển nắm chặt dùi cui điện, cô hít sâu một hơi, đối mặt với heo rừng đang lao tới.
Một tay kích điện một con heo rừng, Đường Uyển nhanh chóng mang hai con heo rừng bị điện giật vào không gian.
Hai con heo rừng nhỏ bên ngoài ngơ ngác, sao người kia và ba mẹ đều biến mất rồi?
Đường Uyển lại lặng lẽ ra khỏi không gian, tiếp tục một tay kích điện một con heo rừng, cô lại xử lý được hai con nữa.
Vì sợ lại thu hút động vật lớn khác đến, Đường Uyển không dám nán lại mà nhanh chóng chạy xuống chân núi.
Sau khi chạy được khoảng hai mươi phút, cảm thấy đã cách xa nơi đó khá xa, lúcc này Đường Uyển mới nghĩ đến việc xử lý những thứ đã thu vào không gian.
Khi cô vào không gian, bốn con heo rừng vẫn chưa tỉnh lại, hai con heo rừng lớn khoảng ba trăm cân một con.
Hai con nhỏ một trăm cân một con, bốn con heo rừng cộng lại gần một nghìn cân.
Đường Uyển như nhìn thấy rất nhiều tiền và thịt đang vẫy gọi mình!
Cô vội vàng chạy vào siêu thị trong trung tâm thương mại, tìm nơi bán thịt tươi, quả nhiên có dao lọc xương và dao mổ heo.
Nhân lúc heo rừng chưa tỉnh lại, Đường Uyển vung dao, trước tiên là giết heo rừng.
Cô không muốn đợi heo rừng tỉnh lại phá hoại không gian của mình.
"Chị, cuối cùng chị cũng đến rồi!"
Đường Châu đã hái đầy một giỏ rau dại mà mãi không thấy Đường Uyển nên cậu lo lắng không yên.
"Xem chị nhặt được gì này?"
Đường Uyển giơ ổ trứng chim ra khiến mắt Đường Châu sáng lên, cậu cố gắng nhỏ giọng nói: "Trứng?"
"Đúng vậy!"
Đường Uyển vui vẻ đặt từng quả trứng chim xuống đáy giỏ, sau đó lại dùng rau dại che lại.
"Đi thôi, chúng ta về nhà!"
"Được ạ!"
Đường Châu vô cùng phấn khích, cậu có cảm giác như đang bay, hai chị em đi về phía nhà họ Lục.
Trên đường, Đường Châu nói với Đường Uyển: "Vừa nãy lúc em hái rau dại thì có mấy đứa trẻ đến hỏi em là ai."
"Thế em nói gì?" Đường Uyển lo lắng: “Bọn nó không bắt nạt em chứ?"
"Em nói em là em vợ của anh Lục."
Đường Châu ngại ngùng cười: “Bọn nó vừa nghe đến anh Lục thì đều sợ hãi bỏ chạy."
Xem ra những năm nay Lục Hoài Cảnh không ở đại đội, nhưng truyền thuyết về anh vẫn còn đó.
Hai chị em vừa nói vừa cười, rất nhanh đã về đến nhà họ Lục, lúc này nhà họ Lục đã bắt đầu ninh canh xương củ cải.
Mùi thơm bay khắp đại đội Thạch Bình khiến không ít người nuốt nước miếng.
Vương Đại Ni đang tìm Đường Uyển, khi thấy cô thì vội vàng nói: "Con dâu út, nhanh lên, lát nữa khách sẽ đến. Con mau vào nhà thay quần áo, đợi con trai ba đến gọi con thì hãy ra ngoài."
"Vâng ạ, mẹ."
Đường Uyển nháy mắt với Đường Châu, bảo cậu cất trứng chim trước, còn mình nhanh chóng về phòng.
Sau khi thay bộ quần áo màu xanh quân đội, Đường Uyển tết hai bím tóc, lại lấy đồ trang điểm từ trong không gian ra.
Dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của mình, cô không thể trang điểm qua loa được.
Cô trang điểm nhẹ nhàng cho mình, sau đó lại dùng kem che khuyết điểm che đi vết sẹo trên trán.
Nhìn mỹ nhân da trắng xinh đẹp trong gương, Đường Uyển hài lòng cong môi.
Vừa chuẩn bị xong thì bên ngoài vang lên giọng nói của Lục Hoài Cảnh: "Vợ, anh dẫn em đi dạo quanh đại đội một vòng."
"Vâng."
Tuy Đường Uyển không hiểu nghi thức của thời đại này, nhưng cô vẫn mỉm cười mở cửa phòng.
Trong sân có đầy người, chắc là họ hàng nhà họ Lục.
Còn Lục Hoài Cảnh đứng ở phía trước, bộ quân phục màu xanh lá cây càng làm anh thêm cao ráo đẹp trai.
Đường Uyển nhìn đến ngẩn người!
Thực ra Lục Hoài Cảnh nhìn thấy cô vợ xinh đẹp như vậy thì cũng ngây người tại chỗ.
Trong sân có một khoảnh khắc yên tĩnh, không biết ai đó đã kêu lên: "Đây là vợ của em ba sao? Xinh như tiên nữ vậy, đẹp quá!"
"Lục Hoài Cảnh đúng là có phúc!"
"Hèn gì ngay cả Lục Hồng Anh nhà đại đội trưởng mà cậu ấy cũng không ưa, hóa ra vợ cậu ấy xinh đẹp như vậy."
“..."
Mọi người đều có biểu cảm rất phức tạp, ánh mắt nhìn Đường Uyển có kinh ngạc, có chua xót.
Nhưng Đường Uyển không quan tâm đến những điều này, bởi vì Lục Hoài Cảnh đang đỡ cô ngồi lên chiếc xe đạp được buộc vải đỏ.
Anh nhỏ giọng nói: "Nhà em không ở đây nên bỏ qua nghi thức đón dâu, mẹ nói vẫn nên dẫn em đi dạo quanh đại đội một vòng. Để mọi người biết chúng ta kết hôn, biết anh đã cưới vợ."
"Nghe anh."
Mặt Đường Uyển đỏ bừng, khuôn mặt xinh đẹp như được thoa một lớp phấn hồng, khiến không ít chàng trai trẻ mê mẩn.
Lục Hồng Anh đứng trong đám đông nhìn thấy cảnh tượng chói mắt này thì đầu óc choáng váng, cô ta bỗng nhiên lao ra khỏi đám đông hét lớn: "Anh Hoài Cảnh, anh không thể cưới cô ta!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
