Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TN70 Kiều Kiều Quân Tẩu Dọn Sạch Tiền Tài Kẻ Thù Nuôi Nhãi Con Chương 27: Tại sao hai mẹ con các người lại không giống nhau chút nào?

Cài Đặt

Chương 27: Tại sao hai mẹ con các người lại không giống nhau chút nào?

"Cảnh Nha Tử cưới vợ rồi..."

"Cưới một cô gái thành phố, tôi nhìn từ xa thì thấy đúng là xinh đẹp, chỉ là không biết có biết làm việc hay không."

"Biết làm việc hay không thì kệ cô ấy, Cảnh Nha Tử nuôi nổi mà."

“..."

Không bao lâu sau, tất cả những nơi họ đi qua, mọi người đều biết Lục Hoài Cảnh đã cưới vợ.

Thậm chí có bà cụ gần đó còn chào hỏi Lục Hoài Cảnh: “Cảnh Nha Tử, sớm sinh quý tử nhé!"

Một câu nói khiến Đường Uyển đỏ mặt, cô nắm chặt vạt áo Lục Hoài Cảnh, đầu cô gần như cúi xuống lưng anh.

Vậy mà anh chàng này còn lớn tiếng đáp lại: “Bà yên tâm, cháu sẽ cố gắng."

"Anh này..."

Đường Uyển xấu hổ không biết nói gì vì bị trêu chọc, còn Lục Hoài Cảnh cười khoái chí.

"Đúng vậy, vợ anh là cô gái xinh đẹp nhất."

Đường Uyển: ...

Suốt dọc đường xe đạp không dừng lại, chỉ là mỗi khi đến chỗ đông người, Lục Hoài Cảnh lại đạp rất chậm.

Anh hận không thể gặp ai cũng được nghe một câu chúc phúc.

Đường Uyển: ...

"Anh xem mấy giờ rồi."

Đường Uyển nhắc nhở Lục Hoài Cảnh, nếu còn chần chừ nữa thì giờ lành sắp qua mất rồi.

Lục Hoài Cảnh giơ tay nhìn đồng hồ, anh cười hì hì như một chàng trai trẻ: “Đi thôi, chúng ta về nhà!"

Cuối cùng, Lục Hoài Cảnh đạp xe quay về, khi đến nhà họ Lục, mặt Đường Uyển đã đỏ bừng.

Lúc này trong sân nhà họ Lục đã bày sáu bàn, trừ bàn chính ra thì tất cả đều đã có người ngồi.

Xem ra trong lúc họ đi dạo thì Vương Đại Ni đã dẫn các con dâu sắp xếp ổn thỏa.

"Cô dâu chú rể về rồi."

Không biết ai đó hô lên một tiếng, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh.

Lục Hướng Đông, đứa trẻ gan dạ hô lên một tiếng, kéo dài giọng: “Ô ô ô..., anh Hoài Cảnh, đến lúc đọc tuyên ngôn cách mạng rồi!"

Cuối cùng Lục Hoài Cảnh cũng đường hoàng nắm tay Đường Uyển, anh che chở Đường Uyển phía sau.

"Lục Hướng Đông đừng làm loạn, vợ tôi ngại."

"Anh Hoài Cảnh, bọn em nào dám chứ."

Lục Hướng Đông cố ý nháy mắt khiến mọi người cười ha hả, bầu không khí trở nên vô cùng vui vẻ.

Thời buổi này không có nghi thức bái Thiên địa, mà là vợ chồng cùng nhau đọc tuyên ngôn cách mạng.

"Chúng ta bước vào hôn nhân, với một trái tim cách mạng, một tình bạn cách mạng… Chúng ta lập lời thề kết hôn, cam kết: kiên định, bền vững, hữu ái, hòa thuận, để tình bạn cách mạng của giai cấp vô sản ăn sâu vào tâm hồn chúng ta."

Hai người nghiêm túc đọc, cuối cùng khi nhìn nhau, ánh mắt như chứa đựng muôn vàn cảm xúc.

"Vợ, anh xin thề với bộ quân phục này, quyết không phụ em!"

Lục Hoài Cảnh nghiêm nghị nói khiến trái tim Đường Uyển nóng bừng, tim cô đập rất nhanh.

"Chỉ cần anh không phụ em, em sẽ toàn tâm toàn ý cùng anh sinh con đẻ cái."

"Hay là... hôn một cái đi?"

Lục Hướng Đông mạnh dạn hô lên nhưng bị người khác kéo lại: “Em vui thì vui, đừng nói linh tinh."

Tuy hai người đã là vợ chồng, nhưng vào thời buổi này, hai người không thể quá thân mật ở bên ngoài.

Lục Hoài Cảnh và Đường Uyển cũng giả vờ như không nghe thấy lời của Lục Hướng Đông, hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt nhìn nhau rồi lại nhanh chóng né tránh.

Vương Đại Ni gọi Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh ngồi vào bàn chính, Đường Châu là người nhà duy nhất của Đường Uyển đến đây, đương nhiên cũng ngồi bàn chính.

Thời này không có pháo ăn mừng nên Vương Đại Ni - người đứng đầu gia đình đã nói rất nhiều lời chúc phúc.

Cuối cùng, bà rưng rưng nước mắt nói với Lục Hoài Cảnh: "Hoài Cảnh, con cưới vợ lập gia đình, mẹ rất vui. Mẹ hy vọng gia đình nhỏ của hai con sẽ sống hạnh phúc, đừng bạc đãi vợ con."

"Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ đối xử tốt với vợ."

Lục Hoài Cảnh rất cảm động, anh liên tục hứa hẹn rồi trìu mến nhìn Đường Uyển.

Điều này khiến Đường Uyển có khoảnh khắc cảm thấy hai người như đôi tình nhân đã quen biết và yêu nhau nhiều năm.

"Con dâu út, mẹ hy vọng con và con trai ba có thể nương tựa lẫn nhau, bao dung lẫn nhau."

Lúc này, Vương Đại Ni chỉ là một người mẹ bình thường, bà nói ra lời chúc phúc chân thành nhất dành cho con cái.

Đường Uyển cười chân thành: “Mẹ, con sẽ sống tốt với Hoài Cảnh."

Chỉ cần Lục Hoài Cảnh không chạm đến giới hạn của cô, cô chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi.

"Tốt tốt tốt."

Vương Đại Ni liên tục nói ba chữ tốt, đang định gọi mọi người bắt đầu bữa tiệc thì vài bóng người không đúng lúc xuất hiện, Lưu Lan Hoa đi tập tễnh, giọng nói the thé.

"Chị cả, sắp khai tiệc rồi mà cũng không đi mời ba mẹ, các chị quá bất hiếu!"

Đường Uyển nhìn theo ánh mắt mọi người về phía cửa, Lưu Lan Hoa được con gái dìu.

Còn phía sau bà ta là một đôi vợ chồng già, chắc là ông bà nội ruột của Lục Hoài Cảnh.

Ngoài họ ra thì còn có chú hai, các em họ của Lục Hoài Cảnh.

Cả nhà đến thật đông đủ.

Ông cụ Lục lạnh lùng nhìn Vương Đại Ni: “Hừ, chúng tôi chưa đến mà các người đã dám khai tiệc!"

"Năm đó tôi đã không muốn Kiến Quốc cưới cô vì cô không hiểu chuyện, bây giờ quả nhiên đúng như vậy."

Bà cụ Lục mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt tam giác liếc nhìn Vương Đại Ni, cuối cùng dừng lại ở Đường Uyển.

"Cô gái này trông yếu ớt quá, không hợp với thằng ba, nhưng mà thằng ba thích, cưới thì cưới vậy."

Giọng điệu tự nhiên như ruồi của cả nhà này khiến mọi người kinh ngạc.

Sao có người mặt dày như vậy?

"Dì cả, dì còn không mau mời ông bà vào trong?"

Lục Cúc, người đang dìu Lưu Lan Hoa ngẩng cao đầu, nói với giọng điệu ra lệnh khiến Vương Đại Ni cười khẩy một tiếng.

"Mời cái gì mà mời, chúng tôi đã cắt đứt quan hệ từ lâu rồi, bao nhiêu năm nay không qua lại. Trước đây chúng tôi không có người thân, không có trưởng bối, bây giờ con trai ba nhà tôi có chút danh tiếng thì lại có ông bà nội, chú hai rồi, thật nực cười!"

"Vương Đại Ni, tôi là mẹ chồng cô!"

Bà cụ Lục chống gậy hung hăng vung về phía bà, Vương Đại Ni không ngốc đến mức đứng yên cho bà ta đánh.

Bà nhanh nhẹn né tránh, trước đây vì chồng mà bà nhẫn nhịn, bây giờ bà không cần nhịn nữa!

"Lúc Kiến Quốc hy sinh thì các người đâu có nói như vậy."

Vương Đại Ni trợn trắng mắt: “Có cần tôi nhắc lại những lời các người đã nói lúc đó không?"

Nhưng bây giờ thì khác.

Bà cụ Lục thấy cứng rắn không được nên chỉ có thể xuống nước làm mềm mỏng.

"Đại Ni à, Kiến Quốc là do mẹ sinh ra, nó hy sinh khiến mẹ đau lòng hơn ai hết, lúc đó là quá đau buồn nên mới nói những lời quá đáng như vậy. Nhưng Hoài Nhân, Hoài Đức, Hoài Cảnh, Hoài Nghĩa đều là con của Kiến Quốc, là cháu ruột của mẹ. Trên người chúng nó đều chảy dòng máu của mẹ, con không thể ngăn cản mẹ gặp mặt bọn trẻ."

Lời này khiến Lục Hoài Nhân - người luôn ngoan ngoãn nghe lời có chút cảm động, nhưng không dám làm mẹ mình buồn.

"Dì cả, bà nội đã lớn tuổi như vậy còn đích thân nhận lỗi, dì còn muốn thế nào nữa?"

Lời nói tha thiết của Lục Cúc khiến Đường Uyển cảm thấy quen thuộc, à, thì ra là lời nói của bạch liên hoa.

Nhưng mẹ chồng cô cũng không phải dạng vừa.

Quả nhiên, Vương Đại Ni không thèm nhìn Lục Cúc, bà chế nhạo: “Các người đúng là nhớ cháu. Chẳng phải là muốn tiền trợ cấp của con trai ba sao? Nếu thật sự nhớ cháu thì sao lúc con cả con thứ cưới vợ thì các người không đến mừng?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc