Cô nhìn tổ hợp bốn người kỳ quái: “Sao vậy?”
Bốn người đồng loạt xua tay: “Không sao... Không sao...”
“Em út, mệt mỏi rồi phải không, chúng ta về nhà...”
Bốn người đều tranh nhau muốn cõng Thẩm Giai Kỳ, vẫn là anh tư động tác nhanh, đi trước một bước nửa ngồi xổm trước mặt Thẩm Giai Kỳ: “Em út, mau, lên lưng anh tư... Hôm nay em đã cứu anh tư, anh tư nhất định phải cảm ơn em thật tốt!”
“Vậy em không khách sáo đâu.” Thẩm Giai Kỳ không chút do dự nằm sấp lên, ôm lấy chiếc cổ thon dài của anh.
Lông mày Thẩm Giai Kỳ hơi giật, trong nguyên tác, anh tư Thẩm Hoài Thanh đâu giống người ngoan ngoãn nghe lời như vậy, chẳng lẽ là đổi tính rồi?
Hay là nói... anh muốn chơi trò ném đá giấu tay?
Nghĩ đến thủ đoạn chỉnh người của anh tư, cô liền bất chợt rùng mình một cái.
Xem ra Khương Thời Yển sắp xui xẻo rồi...
Dù sao đi nữa, hôm nay anh tư không động tay đánh người, chính là trong cái rủi có cái may!
Rắc rối của anh tư tạm thời được hóa giải, nhưng trực giác mách bảo cô, chuyện này vẫn chưa xong, thay vì phòng bị, chi bằng nghĩ ra một cách giải quyết dứt điểm...
Con hẻm nhỏ u tối.
Khương Thời Yển kẹp chặt hai chân, vịn tường bò như rùa.
Mỗi bước đi đều giống như đang chịu hình phạt, gần như lấy đi nửa cái mạng của gã.
Diệp Chiêu Chiêu trốn trong bóng tối, thấy bốn bề vắng lặng, lúc này mới dám ló đầu ra, liếc nhìn đũng quần của gã một cái: “Anh Yển, anh không sao chứ?”
Khương Thời Yển xấu hổ nghiêng người, cố nhịn cơn đau dữ dội: “Không sao, vết thương nhỏ thôi, chỉ tiếc là, mắt thấy thằng tư nhà họ Thẩm sắp động tay, lại bị Thẩm Giai Kỳ cản lại, con cọp cái đó, thế mà lại dám đá anh...”
Diệp Chiêu Chiêu cũng rất bực bội.
Nếu không phải Thẩm Giai Kỳ chen ngang một cước, suất cử đi học đó bây giờ đã là của Khương Thời Yển rồi.
Cô ta hậm hực nắm chặt nắm đấm: “Đúng vậy, Thẩm Giai Kỳ hôm nay, không giống bình thường chút nào, giống như biến thành một người khác vậy.”
Bình thường, Thẩm Giai Kỳ giống như một con chó bám lấy Khương Thời Yển, Khương Thời Yển bảo đi hướng đông, cô tuyệt đối không dám đi hướng tây.
Hôm nay thế mà lại dám động tay đánh người!
“Cô ta à, chắc là nhảy sông bị kích thích, em có tin không, không quá hai ngày cô ta nhất định sẽ đến Khu thanh niên trí thức quỳ xuống cầu xin anh tha thứ...”
Nghĩ đến cái tính càn quấy của Thẩm Giai Kỳ, Khương Thời Yển liền đau đầu.
Khác với Khương Thời Yển, Diệp Chiêu Chiêu trọng sinh, căn bản không để cô vào mắt, một người phụ nữ vừa ngu vừa xấu xa, lấy cái gì để đấu với cô ta?
“Anh Yển, em tự có cách đối phó với cô ta, anh đừng lo lắng nữa, vẫn là nghĩ cách, lấy được suất đi học trước đã!”
“Nghe cha em nói, thôn Đại Hưng chúng ta xin ba năm, mới được một suất này, mọi người đều đề cử lão tứ nhà họ Thẩm.”
“Anh ta quả thực không tồi, cũng rất biết thu phục lòng người, nhưng trong mắt em, anh ta xách dép cho anh cũng không xứng!”
“Anh là người từ thành phố đến, còn là học sinh cấp ba, điểm nào mà chẳng hơn thằng tư nhà họ Thẩm kia, cơ hội tốt như vậy, dựa vào đâu mà cho anh ta, anh ta có thể học hiểu được sao?”
Khương Thời Yển được cô ta tâng bốc như vậy, giữa hai chân hình như cũng không còn đau như thế nữa, từ từ ưỡn thẳng lưng.
“Em yên tâm, suất này anh nhất định phải lấy được, cách thời gian báo cáo lên trên vẫn còn một khoảng, anh không tin thằng tư nhà họ Thẩm kia lần nào cũng may mắn như vậy, anh ta kiểu gì cũng có lúc đi lẻ...”
Diệp Chiêu Chiêu gật đầu: “Anh Yển, tất cả trông cậy vào anh rồi...”
Khương Thời Yển nhìn người phụ nữ điềm đạm đáng yêu trước mặt, khuôn mặt so với Thẩm Giai Kỳ, quả thực kém sắc hơn không ít, làn da cũng không trắng trẻo mịn màng bằng Thẩm Giai Kỳ, vóc dáng mà... cũng không có đường cong quyến rũ như Thẩm Giai Kỳ.
Nhưng cô ta là con gái Bí thư chi bộ thôn, có thể tranh thủ cho gã suất đi học Đại học Công Nông Binh.
Hơn nữa còn từng học cấp ba, có rất nhiều chủ đề chung với gã!
Không giống như Thẩm Giai Kỳ kia, chỉ có một bộ da thịt quyến rũ, lại là một kẻ vô dụng lười biếng ham ăn, ngoài việc có thể cho gã chút vật tư, chẳng giúp được gì cả.
Gã ra vẻ thâm tình nắm lấy tay Diệp Chiêu Chiêu: “Chiêu Chiêu, anh đã từ hôn với nhà họ Thẩm rồi, còn làm ầm ĩ đến mức này, hôn sự của em và tên chân lấm tay bùn kia, khi nào thì từ hôn...”
Ánh mắt Diệp Chiêu Chiêu né tránh, nũng nịu bày ra bộ dạng bạch liên hoa: “Chuyện này em vẫn đang cố gắng đây, chủ yếu là mối hôn sự này, là do ông nội em định ra, Lục Tranh kia là bần nông ba đời, có thể trèo cao lên nhà họ Diệp em, chắc chắn sẽ không dứt khoát buông tay, em sợ đột nhiên từ hôn, sẽ bị anh ta trả thù...”
Khương Thời Yển vừa nghĩ đến người đàn ông đầy cơ bắp đó, cùng với ánh mắt hung ác lạnh lùng của anh, liền rùng mình một cái.
“Vậy vẫn là từ từ thôi, chủ yếu là... anh không muốn cứ lén lút như thế này nữa.”
Gã ôm Diệp Chiêu Chiêu vào lòng, đang chu môi định lén hôn lên má, phía sau liền vang lên một tiếng “loảng xoảng”.
“Ai?”
Trong lúc cấp bách Khương Thời Yển bước chân hơi dài, không cẩn thận kéo phải vết thương, đau đến mức gã kêu oai oái, ngã thẳng xuống đất.
Đợi gã đứng dậy lần nữa, ở góc rẽ làm gì có ai, chỉ có nửa khúc củi gỗ rơi xuống, cùng với dấu chân đàn ông to bè trên mặt đất...
“Hắt xì hắt xì...”
Thẩm Giai Kỳ nằm sấp trên lưng anh tư, liên tiếp hắt hơi mấy cái, mũi cũng nghẹt cứng.
Trời tháng sáu, bên ngoài tuy hơi nóng, nhưng nước sông lại lạnh buốt.
Hôm nay cô nhảy sông, tóc chưa khô đã ra ngoài bị nhiễm lạnh, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi, lúc này triệu chứng cảm cúm bắt đầu dần dần xuất hiện.
Cô đã có thể dự đoán được, tiếp theo sẽ là dao nhỏ cứa cổ họng, mũi nhét bông gòn, búa tạ đập đầu rồi.
Cái thân hình nhỏ bé này, cũng quá yếu ớt, quá vô dụng rồi!
Nếu ở hiện đại, một trận cảm cúm nhỏ, dễ dàng xử lý!
Nhưng đây là thập niên bảy mươi thiếu y thiếu thuốc, một trận cảm cúm rất có thể sẽ lấy đi mạng sống của cô.
Thẩm Giai Kỳ vừa mới chết đi sống lại, lại có một đám người nhà cưng chiều cô, cô rất quý trọng mạng sống đấy.
“Em út, không phải em bị cảm rồi chứ!” Anh ba đưa tay sờ trán cô.
“May quá, nhiệt độ bình thường không bị sốt.”
“Cho dù không sốt, ho thành thế này cũng phải đưa đi bệnh viện khám, đừng để kéo dài nghiêm trọng hơn.” Anh tư không nói hai lời, quay đầu đi về phía đầu thôn.
Anh hai sờ sờ cái túi trống rỗng: “Chúng ta ngay cả một cắc cũng không có, làm sao đưa em út đi khám bệnh? Đợi đã, anh về nhà xin mẹ tiền.”
Nhìn các anh trai bận rộn rối rít, Thẩm Giai Kỳ dùng giọng khàn khàn: “Đừng đi, em không sao, em thật sự không sao...”
Trong nhà đã nghèo đến mức không còn hạt gạo bỏ vào nồi rồi.
Hôm nay lại lấy tiền đi khám bệnh cho Tiểu Bảo, thật sự không có tiền dư dả cho cô nữa.
Đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này, chính là nguyên chủ!
Nguyên chủ trước đây đã đem tiền và phiếu trong nhà, bảy tám phần đều đưa cho Khương Thời Yển.
Vì muốn nhận được sự ưu ái của Khương Thời Yển, cô ta đối với sự sống chết của bản thân và người nhà, là một chút cũng không màng tới!
Nghĩ đến những chuyện khốn nạn này của nguyên chủ, Thẩm Giai Kỳ liền ho đến đau cả tâm can tỳ phế thận.
“Em út, em đã ho thành thế này rồi, không uống thuốc nữa sẽ nghiêm trọng đấy...” Anh tư đầy vẻ lo lắng.
Lúc này, anh cả đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, khó nhọc mở miệng: “Vừa... vừa rồi chị dâu em nói, bác bác bác sĩ kê cho Tiểu Bảo thuốc tiêu... tiêu viêm và viên cam... cam thảo, anh, anh đi lấy cho em ngay đây...”
Anh vừa định cất bước, đã bị Thẩm Giai Kỳ cưỡng ép kéo lại: “Khoan đã!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

