Thời tiết tháng 10 thật dễ chịu. Đây là lần đầu tiên Hằng về quê từ khi lên thành phố học. Chị sẽ về nhà ăn cơm mẹ nấu sau đó ngủ một giấc thật ngon rồi đến buổi hẹn gặp mặt với các bạn cấp 3. Ngồi trên xe chị cứ tủm tỉm cười khi nghĩ đến lúc được về nhà, được ôm bố, ôm mẹ, được ăn bữa cơm gia đình với bố mẹ.
“ Bố ơi! Mẹ ơi! Con về rồi ạ!”
Vừa nghe thấy tiếng con gái ông Lâm, bà Lan đang làm đất ngoài vườn vội vã chạy ra cổng đón con gái. Hằng không phải con duy nhất trong nhà, dưới Hăng còn một cậu em trai đang học lớp 9. Trên Hằng, chị có một người chị gái đang làm kế toán của công ty may mặc và đã có chồng cùng hai con một trai, một gái rất đang yêu. Thi thoảng, cuối tuần rảnh rỗi Hằng vẫn sang trông con giúp anh chị mỗi khi anh chị bận công việc. Ngoài ra, Hằng còn một chị gái nữa đang làm công nhân may cho một công ty trên thành phố A. Trên thành phố, Hằng ở cùng chị gái trong căn nhà một trệt, một lửng bố mẹ chị mua cách đây mấy năm. Căn nhà này là tiền dành dụm suốt những năm tháng bố Hằng đi làm ăn xa nhà. Mẹ chị chấp nhận một thân một mình ở nhà chăm con, lo đối nội đối ngoại bao nhiêu năm để bố chị yên tâm đi làm ăn xa, lo kinh tế cho gia đình. Mãi vài năm trở lại đây, sau khi mua được căn nhà ở huyện ngoại thành Hà Nội, bố chị quyết định về quê cùng lo việc đồng áng với vợ, sống gần vợ gần con. Vì bố xa nhà từ khi Hằng còn nhỏ nên với Hằng mẹ luôn là người kề bên từ khi chị còn tầm bé đến hiện tại nên với chị tâm sự với mẹ luôn dễ dàng hơn với bố.
“ Vào rửa tay chân, nghỉ ngời đi con. Cơm nước mẹ lo xong hết rồi. Biết con về, bố con ra ao bắt cá từ sớm đấy” Mẹ chị tươi cười, nhìn chị đầy trìu mến. Còn bố chị, tuy không nói gì nhưng đã mang ba lô về phòng cho chị. Chị ôm mẹ rồi ôm bố nũng nịu
“ Chỉ có bố mẹ thương con thôi! Em con đâu vậy me?”
“ Em con đi học rồi. Em con cuối cấp rồi, năm tới thì lên 10 nên học hành cũng vất vả lắm. Con vào nghỉ đi rồi ăn cơm, trưa em con ăn ở trường để chiều tiếp tục học”. Chị đáp lời mẹ rồi về phòng nghỉ ngơi.
Bữa cơm trưa gồm cá rán được bố bắt ngoài ao, rau xào bố mẹ trồng, canh trứng mà chị thấy hấp dẫn vô cùng. Chị ăn liền tù tì 3 bát cơm trước ánh mắt ngỡ ngàng của bố mẹ.
“ Con ăn từ từ thôi. Con gái ăn thư thư một chút chứ cứ nhanh nhanh vội vội như vậy thì chỉ có khổ thôi” Bà Lan nhìn con gái mà cứ xót xa nói
“ Con không sao mẹ ạ. Con ăn nhanh quen rồi mẹ ạ. Làm gì có chuyện ăn nhanh thì khổ, ăn chậm thì sướng đâu mẹ” Chị toe toét cự lại lời mẹ
“ Bố cô! Hai chị em sống trên đó với nhau bảo ban nhau chịu khó nấu cơm ăn cho tử tế, ăn linh tinh không tốt cho sức khỏe đâu. Để mẹ chuẩn bị cho ít thịt cá với rau lúc nào lên thì mang lên. Mẹ chia sẵn theo bữa, làm sạch sẽ hai chị em chỉ việc bỏ ra nấu thôi, nhanh lắm”
“ Mẹ! Con vừa về mẹ lại muốn con đi luôn à?” Chị phụng phịu làm nũng với mẹ.
Ông Lân nãy giờ chỉ chăm chú ăn cơm và nghe hai mẹ con nói chuyện cũng tham gia
“ Đúng rồi đấy! Mẹ con nói đúng đấy. Làm việc, học tập quan trọng nhưng sức khỏe là quan trọng nhất. Hai chị em xa nhà phải bảo ban nhau ăn uống, sinh hoạt cho hợp lý, đừng cậy tuổi trẻ mà phung phí sức khỏe là không đươc đâu”
“ Dạ vâng ạ! Bố ơi, chiều này lớp cấp 3 của con họp lớp bố cho con mượn xe của bố đi bố nhé?” Chị nhẹ giọng bẽn lẽn nhìn bố. Ông Lân vốn rất nghiêm khắc nên mỗi lần muốn xin bố điều gì Hằng đều rất cẩn thận suy tính trước khi nói.
Chưa kịp trả lởi chị đã thấy Linh Đan nhắn tin riêng
“ Xin lỗi bạn yêu nhé! Đáng lẽ hẹn là tao đón mày nhưng nay tao bị lỡ xe nên về muộn, chắc lát tao về rồi qua chỗ hẹn luôn. Mày tự đến đó nhé?”
“ OK. Hay tao ra bến xe đón mày nhé? Tao mượn được xe máy của bố tao rồi”
“ Vậy thì tốt quá. Tầm 17h là tao đến bến nhé. Yêu mày nhất luôn đó” Linh Đan nói như reo trên điện thoại.
Đúng 17h Hằng đã có mặt tại bến xe theo giờ hẹn với Linh Đan. Chỉ chờ một chút Hằng đã thấy bóng dáng cô bạn hot girl của lớp xuất hiện.Dáng người dong dỏng cao, nước da trắng hồng, đôi môi đỏ tự nhiên với hai má lúm đồng tiền là những điểm thu hút người đối diện ngay từ lần đầu gặp mặt. Tự thấy bản thân cũng khá ưa nhìn nhưng mỗi khi đi cạnh Linh Đan, Hằng luôn cảm giác mình giống như một thường dân đi cạnh công chúa xinh đẹp vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







