Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tình Yêu Sự Trưởng Thành Chương 4: Hồi Tưởng (2)

Cài Đặt

Chương 4: Hồi Tưởng (2)

Cả hai đến nơi khi mọi người cũng vừa đến đông đủ. Hằng nhìn môt lượt, có tầm chục bạn lớp chị còn lại ba bốn bạn là lớp khác quen biết các bạn lớp chị cũng đi học trên thành phố đến gặp gỡ chung vui. Mọi người nhập cuộc rất nhanh, tiếng nói cười, trêu đùa vang vọng cả góc quán nhỏ.

“ Nào! Xin phép mời học bá của lớp mình một chén nào?” Lớp trưởng cầm ly tiến về phía Hằng khiến chị đang tập trung ăn cố nuốt vội đứng lên suýt nghẹn

“ Nay tớ phải lái xe nên xin phép được dùng nước ngọt thay rượu nhé” Hằng vừa nói xong lớp trưởng đã đống ý luôn.

“ Bạn bè gặp mặt vui vẻ là chính, ai uống được gì thì uống loại đó. Cạn ly! Nghe nói sinh viên trường A học rất khủng khiếp, hy vọng những lần gặp mặt tới cậu sẽ về để bạn bè có dịp gặp gỡ nhau”

“ Chắc chắn rồi, trường tớ không học đến mức như lời đồn đâu” Hằng mỉm cười ngại ngùng. Cái mác sinh viên đại học danh tiếng khiến chị không ít lần thấy áp lực.

Khi đã ngà ngà men say, mọi người bắt đầu chúc nhau. Hằng vốn là người hướng nội nên suốt buổi gặp gỡ chị chỉ thì thầm to nhỏ với cô bạn thân ngôi bên cạnh, còn lại hầu như chị ngồi nhìn mọi người và cười mồi theo trong mỗi câu chuyện. Vốn sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không có sự việc phát sinh, một bạn nam lớp khác đem ly rượu sang mời chị. Vì biết sẽ phải lái xe chị lịch sự từ chối và đề nghị thay rượu bằng nước cam nhưng bạn nam đó nhất quyết không đồng ý.

“ Cậu coi thường tớ đấy à? Cậu lên thành phố học trường danh tiếng, ngày càng xinh đẹp rang rỡ nên coi thường những đứa bạn thuở thiếu thời luôn phải không?”

Cậu ta mặt đỏ bừng bừng do men rượu, quát to vào mặt Hằng khiến chị có phần hốt hoảng, sợ hãi. Đúng lúc chị còn lúng túng chưa biết xử lý sao thì một thanh niên dáng người dong dỏng cao, nước da nâu rắn rỏi cùng đôi mắt phù quang rất sáng sau cặp kính toát lên khí chất thanh cao, đầy nam tính xuất hiện

“ Để tớ uống thay cậu ấy cho. Cậu ấy cũng chỉ là một cô gái, mà ép một cô gái thì không hay chút nào, phải không?”

Trước giọng nói trầm trầm có phần lạnh lùng, cậu bạn kia có phần xấu hổ nên cậu ta nói “ Bỏ đi” rồi quay về chỗ của mình.

Minh Hằng thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nhìn chàng trai đối diện như một cách cảm ơn. Cậu bạn cũng không nói gì chỉ gật đầu rồi quay về chỗ ngồi của mình. Dáng vẻ thư sinh nhưng lạnh lùng đó khiến không ít các bạn nữ có mặt trong buổi gặp mặt lặng nhìn không thôi. Ngồi một lúc Hằng kéo Linh Đan, cả hai xin phép về trước. Chị cảm thấy hơi ngột ngạt và có phần không thoải mái sau sự việc kia.

Trên đường về Linh Đan ngồi sau bấm bấm điện thoại một lúc rồi cười khúc khích khều khều nói với lên trên với Hằng

“Tao hỏi rồi, Hùng lớp D học ở thành phố B. Trường không bằng trường mày nhưng được cái đẹp trai. Từ cấp 3 đã rất nhiều bạn nữ thích rồi”

“Ờ”

“ Sao mày đáp hờ hững vậy Hằng? Có một anh đẹp trai quan tâm như vậy mà mày không chút để tâm sao? Mắt, mũi, khuôn mặt đều đẹp hết mày còn chê gì nữa?” Linh Đan không cam tâm mà nói không ngừng

“ Tao đâu có chê gì đâu chỉ là tao thấy mày suy diễn nhiều quá rồi. Lúc đấy mày cũng thấy tình huống tao rất khó xử, người ta thấy vậy thì giúp một chút. Tao cũng cảm ơn rồi, chỉ vậy thôi mà mày suy nghĩ tận đâu mà thích với không thích” Hằng hết sức kiên nhẫn giải thích để cô bạn thân của mình hiểu. Nhưng Hằng càng nói, Linh Đan càng không nghe nổi vào tai mà vẫn kiên quyết với suy nghĩ của mình

“ Đúng là mày chỉ biết học thôi. Với kinh nghiệm của tao, tao chắc chắn bạn đó có ý với mày. Khi mày cảm ơn xong tao để ý bạn đó còn ngây người nhìn mày một lúc, lộ liễu vậy còn gì?

Cả hai nói qua nói lại chẳng mấy chốc đã tới nhà Linh Đan. Sau khi đưa Linh Đan về nhà Hằng cũng lái xe về nhà luôn.

Về đến nhà Hằng leo lên giường ngủ luôn nhưng hình ảnh cậu bạn ban tối cứ quẩn quanh trong tâm trí chị. Dáng người ấy, cặp mắt ấy thu hút một cách lạ lùng. Chị cứ vậy đem theo hình ảnh chàng trai mới quen đi vào giấc ngủ, bên tai còn vẳng lại tiếng Linh Đan “chắc chắn bạn đó có ý với mày” rồi mìm cười ngủ một giấc rất ngon. Chị ngủ một mạch đến tận khi ánh nắng mặt trời xuyên qua cây khế trước cửa phòng chị rọi vào giường ngủ chị mới tỉnh giấc. Khi đó, bố me chị đều đã ra vườn làm hết rồi. Mẹ chị đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho chị và em trai cả rồi. Món ăn sáng yêu thích của chị và em trai là bánh mì kẹp pate mẹ làm. Nó thơm và ngậy khác hẳn pate chị vẫn mua ngoài hàng.

“ Chị ăn nhanh đi không nguội mất ngon đấy. Gì mà con gái con đứa ngủ đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu mới chịu dậy. Kiểu này không ma nào nó thèm lấy chị đâu, thôi ở nhà làm bà cô để sau em nuôi chị nhé” Nó vừa nói vừa nhăn nhở cười

“ Mày lo thân mày đi, sắp thi lên cấp rồi, chả biết lên nổi cấp 3 không mà ngồi đấy ba hoa. Chị đây không lấy chồng cũng chả phiền đến mày” Chị cũng không vừa, nói như vả bôm bốp vào mặt nó. Hai chị em chị là vậy, quan tâm đến nhau nhưng nói chuyện với nhau lại như chửi nhau ấy.

Ăn uống xong xuôi, chị ra vườn cuốc đất cùng bố mẹ. Từ nhỏ, Minh Hằng đã rất thích ruộng vườn, chị có thể ở trong vườn cả ngày để nhổ cỏ, cuốc đất. Vậy nên, mỗi lần có dịp về nhà chị đều muốn được ra vườn, được thả lỏng cơ thể mà tận hưởng không khí tươi mát, êm dịu của cỏ cây, của đất mẹ. Chiều đến chị chuẩn bị đồ đạc để ra ngoài Hà Nội. Khi về chỉ có mỗi cái balo nhỏ, khi đi thì nào gạo, rau củ, thịt cá bố mẹ chuẩn bị đầy đủ không thiếu thứ gì cho hai chị em trên thành phố. Bố chị đèo chị ra bến xe, dặn dò con gái đi đứng cần thận rồi ông nhìn chị lên xe mới yên tâm quay về. Bố luôn như vậy, ít nói nhưng rất thương các con. Ông quan tâm các con theo cách riêng của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc