Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tình Yêu Sự Trưởng Thành Chương 2: Ký Ức

Cài Đặt

Chương 2: Ký Ức

Trời bắt đầu có những hạt mưa nhỏ, những hạt mưa phùn mùa đông mang theo cái lạnh buốt giá nhưng có lẽ giờ đây lòng Hằng còn cảm thấy lạnh lẽo hơn nhiều. Hằng lại khóc, những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi trên đôi má đã tái lại vì lạnh. Chị cứ ngồi vậy, cứ khóc vậy cho đến khi toàn thân không còn cảm nhận được cái lạnh ngoài trời cũng như nỗi đau trong lòng không thể đau hơn được nữa.

Cuối cùng, chị của năm 22 tuổi vẫn bước chân vào phòng khám. Bác sĩ siêu âm nhìn chị thăm dò

“ Đã có tim thai rồi, đứa trẻ đã bắt đầu có hình hài rồi. Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“ Cô làm giúp cháu đi ạ. Hiện tại một mình cháu không thể nuôi nổi đứa bé”

Chị nói rồi nhắm mắt quay đi. Chị có thể nghe được tiếng thở dài của cô bác sĩ lớn tuổi. Dù chưa thể cảm nhận rõ ràng về sự tồn tại của con nhưng khi đứa bé được hút ra, chị cảm nhận được dường như một phần cơ thể mình bị lấy đi mất. Chị nằm trên bàn mổ, mùi thuốc sát trùng khắp nơi và lặng lẽ rơi nước mắt. Khi bước chân ra khỏi phòng khám cùng sự mất mát trong lòng, chị đã quyết tâm làm lại từ đầu, sống thật tốt và nhìn về phía trước như sự bù đắp cho chính bản thân mình và cả đứa con tội nghiệp của mình.

Trở về thực tại, chị cứ đứng vậy, để gió rét quật vào mặt, vào toàn bộ cơ thể đang run lên vì lanh, nhưng dường như chỉ có vậy chị mới thấy bản thân thoải mái hơn chút thì phải. Chị cứ đứng vậy đến khi điện thoại không ngừng kêu những hồi chuông dài chị mới cầm điện thoại lên, là chồng chị. Chị nhìn hồi lâu rồi lại cất điện thoại vào túi áo. Sau khi tìm một góc để ngồi xuống, cố gắng ép bản thân không khóc và lấy lại giọng thường ngày xong xuôi, chị lấy điện thoại ra và gọi lại cho chồng. Ngay khi có chuông, bên kia chồng chị lập tức bắt mắt

“ Em tin, em mệt quá, em ngủ đây, anh ngủ đi nhé”. Chị nói rồi vội vàng cúp máy, nước mắt cứ vậy đua nhau rơi xuống. Chị òa khóc như một đứa trẻ. Chị yêu anh, dĩ nhiên rất yêu anh, dĩ nhiên chị tin anh. Nhưng hiện tại, chị không còn đủ dũng cảm để đối diện với anh. Là chị có lỗi với anh, chị không thể cho anh những đứa con của anh và chị. Chị không thể đem đến cho anh một gia đình trọn vẹn. Chị đặt vé máy bay đến thành phố H ngay sau khi nhắn tin cho quản lý xin nghỉ phép. Chị muốn đi đâu đó thật xa để ổn định lại tinh thần. Chị chọn thành phố H vì đó là nơi cả hai hưởng tuần trăng mặt và quan trọng đó là nơi chị nói với chồng chị đang ở.

Anh sau khi nghe điện thoại của chị xong, cả đêm hôm đó anh không thể ngủ. Anh lo lắng cho chị, giọng chị không ổn chút nào. Anh cứ sống trong bồn chồn, lo lắng đó suốt những ngày chị vắng nhà.

Sáng ngày hôm sau chị đã có mặt tại thành phố H. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, chị tắt điện thoại rồi cứ vậy nằm trong phòng cả buổi. Qua cửa sổ phòng khách sạn, chị nhìn bãi biển phía xa xa. Biển vẫn xanh, nước biển vẫn vỗ từng đợt sóng về bờ như đại dương bao la ôm lấy đất liền. Chị thấy mọi thứ nơi đây vẫn thật dịu dàng, ấm áp như trước kia, chỉ có lòng chị đầy rối ren, mệt mỏi. Chị hiện tại không muốn gặp ai, cũng không muốn đi đâu. Chị cứ nằm vậy suy nghĩ về kết quả khám tại bệnh viện, về đứa con chị đã bỏ năm nào, về người chồng hết mực yêu thương, bảo vệ chị và cả về mối tình đầu năm xưa. Cứ vậy, chị chìm dần vào giấc ngủ lúc nào không hay. Nhưng giấc ngủ nào có trọn vẹn, chị mê man. Đôi lông mày nhíu chặt, nước mắt lại vô thức rơi trên đôi má đã tiều tụy đi nhiều vì nghĩ suy; dường như chị đang mơ một giấc mơ không hề dễ chịu. Trong giấc mơ, chị mơ về những tháng ngày ấy, khi chị mới chỉ là cô gái 18 tuổi mới lên thành phố học đại học. Một cô gái đầy sức sống, đem theo tất cả nhiệt huyết, quyết tâm học tập thật tốt và sống thật vui vẻ trong những tháng năm sinh viên tươi đẹp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc