Hứa Phạn bóp cằm tôi, bắt tôi quay sang nhìn cậu ấy: "Đừng giả vờ nữa chị ơi, chỉ vì muốn xin cái WeChat thôi mà có cần đến mức này không?"
Tôi gật đầu: "Cần chứ."
Hứa Phạn bất lực nhìn tôi một cái, cúi đầu mở mã QR ra cho tôi quét kết bạn.
Dù đã kết bạn WeChat nhưng Hứa Phạn rất ít khi trả lời tôi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ngày nào tôi cũng ân cần hỏi han, làm bất cứ việc gì cũng báo cáo với cậu ấy.
Bạn bè của cậu ấy đều là sinh viên, đơn thuần và thẳng tính.
Một người lăn lộn trong thương trường như tôi dễ dàng hòa nhập được với họ.
Mọi người đều mặc định tôi và Hứa Phạn là một cặp.
Hơn nữa còn là một cặp đang trong giai đoạn mập mờ.
Cuối cùng, tại một buổi tiệc rượu nọ, tôi đang bóc tôm cho Hứa Phạn.
Cậu ấy thích ăn tôm nhưng lại lười bóc vỏ. Giống hệt tôi vậy.
Dưới ánh đèn mờ ảo, bốn bề vang lên tiếng nhạc ồn ào, Hứa Phạn ngồi bên cạnh cứ thế chậm rãi sát lại gần. Cậu ấy giống như một chú cún con lần đầu tiên rũ bỏ sự đề phòng, ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Chị ơi, hình như tôi thích chị mất rồi."
Tôi quay đầu lại: "Hửm?"
"Có thể nhận nuôi tôi không?"
Tôi nhướng mày: "Yêu người kém tuổi á, có chó mới yêu."
Hứa Phạn bất lực: "Gâu."
Kể từ đó, biệt danh của cậu ấy trong danh bạ tôi luôn là "Cún con".
Thời gian đầu mới yêu, tôi gần như là một cô bạn gái hoàn hảo.
Trận đấu nào của cậu ấy tôi cũng đến xem, tập luyện xong thì đưa nước, tin nhắn luôn trả lời ngay lập tức, ghi nhớ từng sở thích nhỏ, tặng quà và đi du lịch cùng cậu ấy.
Khi Hứa Phạn tìm được tôi, tôi đang ngồi bệt dưới đất khóc thút thít.
Đương nhiên là giả vờ rồi. Đi làm mấy năm nay, uất ức nào tôi chưa từng nếm trải cơ chứ.
Thế nhưng Hứa Phạn lại cuống cuồng hết cả lên, ôm lấy tôi và dỗ dành hồi lâu.
Hôm đó cậu ấy còn chưa kịp thay đồng phục bóng rổ, trên cổ đeo túi xách của tôi, tay thì xách đôi giày cao gót, cứ thế cõng tôi về nhà.
Đêm tối tĩnh mịch, tôi chán chường nằm trên lưng cậu ấy, đếm từng cột đèn đường một cho đến khi ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được một cái chạm mềm mại trên má, rồi nghe thấy tiếng Hứa Phạn ghìm xuống thật thấp: "Chị ơi, có lẽ... tôi yêu chị mất rồi."
Từ đó, tôi bắt đầu lạnh nhạt với cậu ấy.
Tôi không còn đi xem các trận đấu của cậu ấy nữa, ngó lơ sinh nhật cậu ấy, mỗi ngày chỉ nhắn lại một hai tin.
Nếu cậu ấy có chút oán trách, tôi sẽ lập tức gây sự.
Tôi bảo với cậu ấy rằng tôi là người trưởng thành, có công việc riêng phải làm, không thể ngày nào cũng ở bên cạnh cậu ấy lãng mạn yêu đương được.
Sau lần đó, cậu ấy không bao giờ cằn nhằn nữa.
Tôi lại tiếp tục cùng những chàng trai khác xuất hiện ở nhà hàng cậu ấy thích nhất, rồi đến những rạp chiếu phim mà chúng tôi từng ghé qua.
Tôi cứ thế trơ mắt nhìn ánh sáng trong mắt cậu ấy lịm dần đi.
Giống hệt tôi của năm đó.
Ngủ trên sofa một đêm khiến cả người tôi ê ẩm đau nhức.
Đang lúc tôi ôm eo xoa bóp thì Trần Hủ Hàng đã vác cái mặt hớn hở đến.
"Uầy, không lẽ em bị thằng nhóc đó chiếm tiện nghi thật rồi đấy chứ?"
Tôi liếc xéo anh ta một cái: "Đừng nói nhảm, tại em ngủ không ngon thôi."
Trần Hủ Hàng hiếm khi nghiêm túc, anh ta nhìn tôi chăm chú.
"Tề Nhược, em đừng có trả thù cho cố rồi cuối cùng lại tự rước họa vào thân đấy."
"Không có đâu, anh đừng có diễn sâu quá rồi quay sang yêu thầm em là được."
"Xì." Trần Hủ Hàng dài mặt ra, "Anh đây thay bồ như thay áo, đời nào lại thèm ngó ngàng đến cái tivi màn hình phẳng như em."
Tôi không chút nể tình mà đá một cú qua, Trần Hủ Hàng cười lớn né ra phía sau.
"Này này này, đang ở công ty đấy nhé, giữ chút thể diện cho anh đi chứ."
"Biết là ở công ty mà cái mồm còn đáng ăn đòn thế à?"
"Rồi rồi rồi, anh sai rồi. Đi thôi, anh trai mời em đi ăn cơm." Trần Hủ Hàng khoác vai tôi cùng đi ra ngoài, "Nghe bảo dưới lầu mới mở một quán ăn."
Quán đó ở ngay gần, đi bộ tầm năm phút là đến nơi.
Vừa mới bước vào cửa, Trần Hủ Hàng bỗng quay phắt người lại.
"Xem ra chiều nay không cần đi xem bóng rổ nữa rồi."
"Hửm?"
"Sức hút của em chưa đủ đô rồi." Trần Hủ Hàng dùng ánh mắt ra hiệu.
Cách đó không xa chính là bóng dáng cao ráo của Hứa Phạn.
Chiếc vòng cổ trên cổ cậu ấy vẫn là món quà tôi tặng.
Đối diện cậu ấy là một cô gái ăn mặc ngọt ngào, mái tóc dài thướt tha, đang dịu dàng bóc tôm một cách tỉ mỉ rồi bỏ vào bát của Hứa Phạn.
Lòng tôi chợt thắt lại.
Trần Hủ Hàng thấy sắc mặt tôi không ổn, liền ướm hỏi: "Hay là mình đổi quán khác nhé?"
"Đổi cái gì chứ, đến cũng đến rồi, cứ ăn ở đây đi."
Tôi kéo Trần Hủ Hàng ngồi xuống.
Chỗ của hai bên cách nhau không quá xa, nhưng hai người họ cứ vừa nói vừa cười, trò chuyện cực kỳ rôm rả, không thèm ngó ngàng gì đến phía bên này.
Mãi cho đến khi ăn xong, lúc chúng tôi đứng dậy ra về, Hứa Phạn mới nhìn thấy tôi. Khoảnh khắc chạm mắt, đôi mắt cậu ấy sáng rực lên, nhưng ngay sau đó khi nhìn thấy Trần Hủ Hàng ở phía sau tôi, sắc mặt cậu ấy lập tức tối sầm lại.
Tôi khẽ gật đầu với cậu ấy, nở một nụ cười dịu dàng xem như chào hỏi, rồi không đợi cậu ấy kịp phản ứng, tôi đã kéo Trần Hủ Hàng rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, tôi liền chặn sạch mọi phương thức liên lạc của cậu ấy.
Trần Hủ Hàng im lặng nhìn chuỗi thao tác dứt khoát của tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


