Trước khi đi, anh ta còn đặc biệt vào phòng ngủ của tôi để kiểm tra khóa cửa: "Buổi tối đi ngủ nhớ khóa chặt cửa vào."
"Biết rồi."
Trần Hủ Hàng tiện tay ngồi xuống giường tôi, ôm con gấu bông nhỏ của tôi hỏi: "Cậu ta chưa từng đến nhà em thật à?"
Tôi nhún vai: "Chưa từng đến thật mà."
"Chậc, nhìn hiền lành thế thôi chứ bên trong mưu mô phết đấy." Anh ta ngậm một điếu thuốc.
"Biến biến biến, không được hút thuốc ở nhà tôi." Tôi thuận tay ném một chiếc gối ôm qua.
"Keo kiệt thế không biết, rít điếu thuốc thì làm sao." Trần Hủ Hàng vừa cằn nhằn vừa đi ra ngoài: "Thế anh về đây, em chú ý an toàn đấy, đừng để thằng nhóc thối kia chiếm tiện nghi."
"Biết rồi, nói lắm thế." Tôi "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Xoay người lại, tôi liền bắt gặp ánh mắt nhìn chằm chằm của Hứa Phạn.
Tôi mỉm cười: "Sao chưa ngủ?"
"Tại sao anh ta lại quen thuộc với nhà chị như vậy? Chị từng dẫn anh ta về nhà rồi à?"
Tôi ngẩn ra, không ngờ cậu ấy lại quan sát tỉ mỉ đến thế. Nhưng như vậy cũng đúng ý tôi.
Tôi tỏ vẻ dửng dưng, hững hờ nói: "Đúng thế, hồi mới yêu nhau tôi đã dẫn anh ấy về rồi."
Hứa Phạn nhìn tôi đăm đăm một lúc lâu: "Chị, chị lừa tôi."
"Không lừa cậu, tôi không chỉ dẫn anh ấy về nhà, mà còn cùng anh ấy..."
"Ưm..."
Một nụ hôn rơi xuống, nuốt chửng những lời chưa kịp nói hết của tôi.
Một lúc lâu sau, cậu ấy mới tựa trán vào trán tôi, khẽ thở dốc, giọng nói hơi nghẹn ngào.
"Chị à, chị lừa tôi, rõ ràng chị còn không biết cách lấy hơi nữa kìa."
"Anh ấy không dạy tôi." Tôi mạnh miệng.
"Thế sao? Để tôi dạy chị."
"..."
Buổi sáng, tôi bị đánh thức bởi cảm giác hụt chân đột ngột, mới nhận ra mình sắp ngã khỏi sofa.
Còn chưa kịp thét lên, cánh tay rộng lớn của Hứa Phạn đã siết chặt lấy eo tôi, thuận thế kéo cả người tôi lên, ôm tôi xoay người, để tôi nằm ở phía bên trong sofa.
Cậu ấy mơ màng hôn nhẹ lên mắt tôi: "Ngoan, ngủ thêm lát nữa đi."
Nói xong, cậu ấy vùi đầu vào ngực tôi, thoải mái cọ cọ rồi ngủ tiếp.
Tư thế ngủ của Hứa Phạn rất ngoan.
Dường như những lúc đối mặt với tôi, cậu ấy đều ngoan như vậy.
Nhưng hồi đầu, cậu ấy và bây giờ hoàn toàn trái ngược nhau.
Lần đầu tiên gặp mặt, tôi lái chiếc siêu xe của Trần Hủ Hàng, đi giày cao gót, đeo kính râm và tô son đỏ, canh đúng giờ đến sân bóng rổ nơi cậu ấy hay tập luyện.
Sau đó, tôi tựa vào thân xe, tạo dáng mà bản thân tự cho là quyến rũ hết sức có thể, đứng xem cậu ấy chơi bóng suốt một tiếng đồng hồ.
Hứa Phạn rất đẹp trai, nét đẹp tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Mái tóc ngắn màu đen, làn da trắng trẻo, sống mũi cao, trong mắt như có ánh sao lấp lánh.
Khi mặc đồng phục bóng rổ, cậu ấy để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc ở cánh tay, các động tác ném rổ, úp rổ đều chuẩn xác và dứt khoát.
Cậu ấy dễ dàng nổi bật giữa đám đông.
Mà rõ ràng tôi cũng không tệ chút nào.
Mọi người xung quanh đều dồn ánh mắt về phía tôi, duy chỉ có cậu ấy là không.
Ngày hôm sau, tôi đổi sang một bộ đồ phong cách ngọt ngào, tiếp tục đến xem cậu ấy chơi bóng.
Cậu ấy vẫn không thèm nhìn tôi.
Suốt một tuần tiếp theo, ngày nào tôi cũng diễn sô diễn thời trang, thử đủ mọi phong cách tạo hình.
Cậu ấy vẫn ngó lơ tôi như cũ.
Tôi mất hết kiên nhẫn, trực tiếp lao đến chặn đường: "Rốt cuộc phải làm sao thì cậu mới chịu kết bạn WeChat?"
"Tôi không hứng thú với các chị gái." Hứa Phạn dứt lời liền đi lướt qua người tôi.
Thái độ này của cậu ấy ngược lại càng kích thích ham muốn chinh phục trong tôi, tôi càng thêm hăng hái.
Những ngày sau đó, trận đấu nào của cậu ấy tôi cũng đến xem, ngày nào cũng đều đặn xuất hiện trên sân bóng rổ theo dõi cậu ấy tập luyện và cổ vũ cho cậu ấy.
Một tháng sau, tôi lại chặn đường cậu ấy lần nữa.
Cậu ấy nhìn tôi đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Chị làm loạn đủ chưa?"
"Chị đây vừa xinh vừa thơm thế này, yêu thử xem sao."
"Đã nói là không thích người lớn tuổi rồi, có chó mới yêu."
Mặt tôi xanh mét nhìn Hứa Phạn bỏ đi.
Vừa hay mấy ngày đó công việc ở công ty bận rộn, tôi dứt khoát không đến nữa.
Lần tiếp theo gặp lại Hứa Phạn là khi tôi cùng Trần Hủ Hàng đi bar.
Vừa bước vào, tôi đã lập tức nhìn thấy Hứa Phạn.
Tôi liền bảo Trần Hủ Hàng đi về trước.
Tôi một mình ngồi bên quầy bar, liên tục nốc rượu.
Tửu lượng của tôi rất tốt, ngày thường những buổi xã giao của công ty đều do tôi gánh vác.
Tương tự, kỹ năng diễn xuất của tôi cũng không tồi, một chín một mười với Hứa Phạn.
Chỉ mới uống vài ly, tôi đã bày ra bộ dạng mắt lờ đờ, say khướt mơ màng.
Khá nhiều chàng trai lại gần bắt chuyện, chỉ một lát sau bên cạnh tôi đã vây quanh vài người.
"Người đẹp, sao lại uống rượu một mình thế này, thất tình à?"
"Người đẹp ơi, cho xin WeChat được không?"
Tôi mơ màng xua tay: "Không cần đâu."
"Thêm WeChat thôi mà có sao đâu."
Người kia trực tiếp giật lấy điện thoại từ tay tôi, mở ứng dụng WeChat lên.
Tôi không giả vờ nổi nữa, đang định nổi cáu thì điện thoại lại bị ai đó giật phắt đi.
"Xin lỗi nhé, bạn gái tôi không kết bạn WeChat với người lạ."
Hứa Phạn nắm chặt cổ tay tôi dắt ra cửa, rồi nhét tôi vào trong xe: "Nhà chị ở đâu?"
Tôi suy nghĩ một lát: "Không biết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


