"Em không phải là đang ghen đấy chứ?"
Tôi lượm anh ta: "Anh thì biết cái gì, cái này gọi là lạt mềm buộc chặt."
"Rõ ràng chưa từng yêu đương lấy một lần mà cứ thích làm màu kiểu dân chơi hệ hải vương, em diễn không nổi đâu." Trần Hủ Hàng khinh bỉ bảo.
"Không phải là vì có Trần tổng kinh nghiệm đầy mình đây làm quân sư sao?" Tôi mỉa mai đáp.
Trần Hủ Hàng cười đểu nhìn tôi: "Chuyện tình cảm này không thể chỉ nói lý thuyết được, hay là em thử yêu đương với anh trước xem sao?"
Tôi đấm thẳng một phát qua: "Không biết ngượng à, đến cả bạn thanh mai trúc mã mà anh cũng muốn ra tay hả."
Tôi và Trần Hủ Hàng quen nhau từ hồi mẫu giáo.
Lúc đó gia cảnh nhà tôi khá tốt, lại là hàng xóm của anh ta.
Về sau công ty của bố tôi phá sản, gia đình gánh trên vai khoản nợ khổng lồ. Căn nhà đắt đỏ kia cũng bị ngân hàng tịch thu.
Bỗng chốc, thân phận của hai chúng tôi trở nên một trời một vực.
Thế nhưng, dù nợ nần chồng chất, bố mẹ tôi vẫn luôn cố gắng nuôi tôi ăn học tại ngôi trường tốt nhất thành phố.
Nhờ vậy mà tôi và Trần Hủ Hàng thành bạn cùng bàn hồi tiểu học, cùng lớp hồi cấp hai và học chung trường suốt cấp ba.
Hai chúng tôi luôn là hai thái cực hoàn toàn trái ngược ở trường.
Tôi trầm tính, anh ta hiếu động. Tôi không màng yêu đương, anh ta thay bồ như thay áo. Tôi luôn đứng nhất trường, anh ta luôn đứng bét lớp.
Kỳ thi đại học năm đó tôi làm bài sa sút, chỉ vừa đủ điểm vào một trường đại học hạng xoàng.
Còn Trần Hủ Hàng tuy học hành lẹt đẹt nhưng nhà có điều kiện, việc vào một trường danh tiếng hay ra nước ngoài du học để dát vàng lên lý lịch là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng vào ngày nhập học đầu tiên, tôi lại thấy anh ta đứng dưới cái nắng gay gắt, tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc, từ xa vẫy tay chào tôi: "Bố em đến rồi đây, mau lại đây xách bớt hành lý giúp bố nào."
Lúc đó tôi đứng hình luôn.
"Sao anh lại mò đến cái trường này? Chiếc Lamborghini mới mua của anh đâu rồi?"
Ngày đầu tiên đi học được Trần Hủ Hàng coi là thời điểm vàng để làm màu, chỉ cần phô trương đúng tầm thì không lo sau này thiếu gái theo.
Anh ta nhún vai: "Cãi nhau với gia đình rồi, nhà cắt viện trợ, không có xe thể thao mà đi, sau này anh sống bám vào em đấy."
Tôi không tin chút nào, tính khí đại thiếu gia của anh ta tôi còn lạ gì, cùng lắm là trụ được hai tuần.
Không ngờ lần này anh ta lại nghiêm túc thật, nghèo đến mức phải bán cả đồng hồ đeo tay chứ quyết không chịu cúi đầu trước gia đình.
Hai đứa chúng tôi thế là bắt tay nhau, gom hết toàn bộ tiền tiết kiệm tích cóp bao năm qua để vừa đi học vừa khởi nghiệp.
Hai năm đầu tiên tình hình không có chút tiến triển nào, hai đứa nghèo rớt mồng tơi.
Đến khi gần tốt nghiệp, may mắn bắt kịp làn sóng Internet, giá trị của công ty tăng vọt như diều gặp gió, chúng tôi thành công bước chân vào giới nhà giàu.
Mặc dù vậy, áp lực công việc cũng không hề giảm bớt.
Nào là lên kế hoạch, dự án, rồi tiệc tùng tiếp khách, vô số chuyện rắc rối bủa vây không dứt.
Tôi được cái khéo mồm khéo miệng lại biết nhìn xa trông rộng nên việc giao lưu xã giao của công ty thường do tôi đảm nhận.
Chỉ có số ít trường hợp tôi mới uống đến mức say mướt. Chẳng hạn như hôm nay.
Khi về đến khu chung cư thì đã hai giờ sáng.
Đầu óc tôi quay cuồng vì men say, bước đi cũng không vững.
Dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp ở đằng xa, bóng hình cô độc của một người hiện lên mờ ảo.
Hứa Phạn đang đứng hút thuốc dưới tòa nhà của tôi.
Nhìn thấy tôi, cậu ấy ném điếu thuốc xuống rồi sải bước nhanh tới.
Thân hình lảo đảo của tôi cứ thế lao thẳng vào lồng ngực cậu ấy, cậu ấy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi: "Chị ơi, sao lại uống nhiều thế này."
Tôi quay mặt đi, nhíu mày, hai tay không chút sức lực đẩy ngực cậu ấy ra: "Đừng áp sát thế, mùi thuốc lá trên người cậu nồng lắm."
Hứa Phạn cố chấp ôm chặt lấy tôi: "Thế tại sao Trần Hủ Hàng hút thuốc mà vẫn có thể đứng gần chị như vậy chứ?" Cậu ấy như muốn trừng phạt liền khẽ cắn vào vành tai tôi, "Tại sao anh ta hút thuốc mà vẫn có thể kề tai nói nhỏ với chị?"
Chẳng hiểu sao chân tôi lại càng thêm bủn rủn.
"Rõ ràng đều là bạn trai, tại sao chị lại thiên vị như vậy?"
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ấy.
"Chắc là vì... tôi thích anh ấy hơn chăng."
"Thế sao? Vậy chị uống say mướt thế này, sao anh ta không đưa chị về nhà?"
"Anh ấy bận lắm."
"Đúng rồi, anh rể bận rộn thế cơ mà, đâu có giống tôi, chỉ cần chị gọi một tiếng là có mặt ngay."
Bộ dạng oán hận ngập tràn của Hứa Phạn khiến tôi bật cười thành tiếng.
Thật ra bình thường tôi cũng không quá đáng đến mức này.
Chỉ là hôm đó trông thấy cậu ấy vừa nói vừa cười với cô gái khác, nhận ra bản thân lại thực sự biết ghen vì cậu ấy, tôi liền sinh ra bực bội.
Hơn nữa sau khi uống say, cảm xúc lại càng khó kiềm chế.
Gió đêm thổi qua khiến đầu óc tôi choáng váng, cái lạnh làm da gà nổi lên khắp người.
Hứa Phạn dứt khoát bế bổng tôi lên, không nói lời nào đi thẳng vào thang máy.
Về đến nhà, Hứa Phạn đặt tôi nằm xuống giường trong phòng ngủ rồi bắt đầu cởi áo hoodie.
Tôi há hốc mồm nhìn chuỗi hành động của cậu ấy.
"Cậu làm cái gì thế?"
Hứa Phạn ném chiếc áo hoodie sang một bên: "Chị không thích mùi thuốc lá sao, cởi ra là hết rồi."
Tầm mắt tôi không tự chủ được mà dời xuống cơ bụng của cậu ấy — sáu múi.
Cắn rất nhẹ.
Giống như một chú cún con đang tức điên lên nhưng lại không dám dùng răng nanh tổn thương chủ nhân của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


