1
Từ lúc tôi chủ động theo đuổi Hứa Phạn cho đến những khoảnh khắc lãng mạn bên nhau sau đó, tất cả đều nằm trong kế hoạch tỉ mỉ của tôi.
Vào thời điểm tình cảm của chúng tôi mặn nồng nhất, khi cậu ấy yêu tôi nhất, tôi bắt đầu lạnh nhạt với cậu ấy. Nhắn tin không trả lời, gọi điện không bắt máy.
Tôi bảo với cậu ấy rằng mình rất bận phải đi họp, nhưng lại cố tình xuất hiện cùng chàng trai khác trong tầm mắt của cậu ấy.
Nhưng Hứa Phạn chưa từng chất vấn tôi, chỉ im lặng chịu đựng.
Chiến tranh lạnh không có tác dụng, tôi dứt khoát đòi chia tay trực tiếp.
Ai mà ngờ được Hứa Phạn lại có thể hạ thấp giới hạn của mình đến mức này.
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Được thôi."
Mấy ngày sau, tại một buổi tiệc rượu, Hứa Phạn cũng có mặt.
Tôi dẫn theo Trần Hủ Hàng đi cùng với danh nghĩa bạn trai.
Trần Hủ Hàng là bạn thanh mai trúc mã, đồng thời cũng là cấp trên của tôi.
Anh ta bị tôi dùng một tháng lương để mua chuộc, đồng ý phối hợp diễn kịch với tôi.
Anh ta thân mật khoác vai tôi, tự giới thiệu: "Chào mọi người, tôi là Trần Hủ Hàng, bạn trai của Tề Nhược."
Không gian xung quanh lập tức im phăng phắc. Mọi người đều nghĩ Hứa Phạn mới là bạn trai tôi, bằng không buổi tụ tập này đã không gọi cậu ấy đến.
Hứa Phạn rũ mắt, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên ly rượu, không nói một lời.
Sau khi ngồi xuống, Trần Hủ Hàng ngồi bên trái còn Hứa Phạn thì ngồi xuống bên phải tôi.
Tôi bị kẹp ở giữa nhưng không hề thấy xấu hổ, lần lượt giới thiệu từng người cho Trần Hủ Hàng.
Đến lượt Hứa Phạn, cậu ấy lên tiếng trước: "Chào anh, tôi là Hứa Phạn, em họ của chị Nhược Nhược."
Hai người đàn ông bắt tay nhau qua người tôi, nắm chặt suốt một phút đồng hồ.
Thấy bầu không khí lại bắt đầu đóng băng.
Tôi gỡ hai bàn tay đang nắm chặt ra, cười trách móc Hứa Phạn: "Sao lại nắm tay bạn trai chị lâu thế, chị ghen đấy nhé."
Những ngón tay lạnh ngắt luồn vào trong áo thun, như đang giận dỗi mà véo nhẹ vào phần thịt mềm bên eo tôi, Hứa Phạn nhếch môi: "Trách bạn trai mới của chị đẹp trai quá thôi."
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ. Thế này mà cũng nhịn được sao?
Chắc là cậu ấy cũng không dễ chịu gì.
Vì suốt cả tối, hầu như lúc nào Hứa Phạn cũng không ngừng uống rượu.
Tôi nhớ tửu lượng của cậu ấy không tốt.
Lần đầu tiên tôi dẫn cậu ấy đi uống rượu, người khác vừa mới bắt đầu uống thì cậu ấy đã hơi say ngà ngà.
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt cậu ấy phủ một tầng sương khói, ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Chị ơi, tôi thích chị lắm."
Rõ ràng là tôi theo đuổi cậu ấy trước, nhưng cậu ấy lại là người tỏ tình trước.
Thế nhưng hôm nay cậu ấy uống từ đầu đến cuối buổi mà ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Tôi nghiêm túc nghi ngờ hôm đó cậu ấy giả vờ say.
Một mùi thuốc lá nồng nặc phả qua làm đứt quãng dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi lườm Trần Hủ Hàng bên cạnh, thấp giọng cằn nhằn: "Nhịn một lát thì chết à?"
Biết thừa tôi không thích mà cứ thích hút.
Trần Hủ Hàng dửng dưng cười cười, ghé sát người lại nói nhỏ: "Đến việc anh hút thuốc em còn chịu được thì mới chứng tỏ em yêu anh chứ, anh đang giúp em xây dựng hình tượng đấy."
"..."
Từ nhỏ đến lớn, nói về khoản đấu mồm thì tôi chưa bao giờ thắng nổi anh ta.
Tôi nghiến răng, lười tranh luận với anh ta nữa, quyết định ra ngoài hít thở không khí.
Đêm mùa thu, gió thổi mang theo chút se lạnh.
Tôi xoa xoa cánh tay trần, nghĩ bụng thôi đi vào thì hơn.
Thế nhưng còn chưa kịp quay người, tôi đã bị kéo vào một vòng tay ấm áp.
Hứa Phạn ôm tôi từ phía sau, vùi đầu vào cổ tôi khẽ cọ.
Tôi khẽ giãy giụa, tiếp tục diễn kịch: "Đừng làm vậy, bạn trai tôi nhìn thấy thì không hay đâu."
Hứa Phạn siết chặt vòng tay hơn: "Tôi cũng là bạn trai của chị."
"Cậu đã nói là không can thiệp vào chuyện của tôi cơ mà."
"Chị cũng từng nói là sẽ không chia tay."
Phía sau loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng của cô bạn thân: "Chưa say đâu, lần sau tiếp tục nhé."
Người tôi cứng đờ.
Hứa Phạn không chút hoảng hốt, thuận thế khoác tay lên vai tôi, dồn hết trọng lượng cơ thể lên người tôi, giả vờ như đã say khướt.
"Anh rể, tôi uống nhiều quá, có thể đến nhà chị tôi ngủ nhờ một đêm không?"
Trần Hủ Hàng nhướng mày, nhìn tôi đầy ẩn ý: "Nam nữ độc thân ở chung không tiện lắm đâu, hay là cậu qua nhà tôi ngủ đi?"
"Nhưng mà trước đây tôi toàn ngủ ở nhà chị tôi thôi." Hứa Phạn quay đầu sang, nhìn tôi bằng gương mặt vô hại: "Đúng không chị?"
"Ha ha, đúng vậy." Mặt tôi xanh mét.
Đúng cái con khỉ ấy, cậu ấy còn chưa từng bước chân vào nhà tôi bao giờ nữa là!
Cuối cùng, ba chúng tôi ngồi lên chiếc Maybach của Trần Hủ Hàng.
Trần Hủ Hàng liếc nhìn kính chiếu hậu một cái: "Được chứ, đến nhà hàng đồ Tây em thích nhất nhé."
"Chị ơi." Hứa Phạn đột nhiên lên tiếng: "Không phải chiều mai chị đã hứa đi xem tôi thi đấu rồi sao?"
"Có sao?"
Tôi đã lạnh nhạt với cậu ấy lâu như vậy, đời nào lại hứa đi xem cậu ấy thi đấu.
Trần Hủ Hàng thong thả bẻ lái: "Không sao, vậy tôi và Nhược Nhược cùng đi xem cậu thi đấu."
"..."
Trần Hủ Hàng ở lại nhà tôi cho đến khi sắp xếp ổn thỏa cho Hứa Phạn mới rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


