Về sau, khi dịch bệnh không thể kiểm soát, Tần Kiều Kiều xung phong dấn thân, dựa vào bài thuốc của hệ thống để chữa trị và làm nên danh tiếng.
Thượng Quan Chiêu càng thêm ngưỡng mộ nàng ta, tình cảm giữa hai người nhanh chóng nồng thắm.
Khi bọn họ trở về từ Ôn Châu, Liên Vệ Nhiệt được tìm thấy trong một ổ ăn xin.
Từ đó, hắn thay đổi hoàn toàn, trở nên hung bạo và tàn nhẫn.
Hắn sử dụng quyền lực của mình để đối đầu với Thượng Quan Chiêu, gây ra sự khổ sở cho dân chúng.
Đây cũng là bước ngoặt khiến phản diện bắt đầu sa đọa.
Ta không biết chính xác điều gì đã dẫn đến sự tha hóa của hắn.
Nhưng ta chỉ biết, ta phải ngăn cản Liên Vệ Nhiệt đi Ôn Châu.
Ta trầm giọng nói: “Thanh Minh, đưa ta đến phủ tướng quân.”
Thanh Minh lắc đầu: “Nương nương, sáng nay khi chủ tử đưa người về, ngài đã dặn trước khi trở về từ Ôn Châu, người không được phép rời cung tìm ngài.”
Ta bật cười giận dữ.
“Liên Vệ Nhiệt, hắn đúng là giỏi thật.”
Không thể ngăn Liên Vệ Nhiệt mất tích, ta chỉ còn cách ra tay từ phía Tần Kiều Kiều.
Ta lệnh người triệu Tần Kiều Kiều đến.
---
Tần Kiều Kiều mặt mày hồng hào, thấy ta cũng không hành lễ, ngạo mạn mỉm cười nhìn ta nói:
“Thái hậu, hôm nay người lại muốn bày trò gì nữa đây?”
Ánh mắt ta sắc lạnh, giọng nói băng giá.
“Thượng Quan Chiêu đã dạy ngươi lễ nghi thế nào?”
Nàng cười kiều mị, che miệng lại, vẻ mặt đầy khiêu khích.
“A Chiêu đã nói rồi, ta hằng ngày hầu hạ, chăm sóc ngài, nên đặc biệt cho phép ta không cần hành lễ với bất kỳ ai.”
【Hệ thống, chỉ sau một đêm vui vẻ với Thượng Quan Chiêu, hảo cảm của hắn đã tăng lên 60 rồi. Nếu ta thử thêm vài lần nữa, có phải sẽ đạt mức tối đa không?】
Hệ thống: 【Nam chính không hời hợt như vậy đâu, ngươi nên mau chóng đến Ôn Châu mà giải quyết nữ chính đi, nếu không, khi nam chính yêu nữ chính, ngươi sẽ khóc không kịp đâu.】
Ta khẽ cúi mắt, bàn tay đang cầm tách trà chợt khựng lại.
Thì ra Tần Kiều Kiều cũng không phải là nữ chính, thật nực cười.
“Nếu thái hậu không tìm được lý do khác để nhắm vào ta, vậy ta xin cáo lui trước.”
“Dù sao thì cũng không phải ai cũng có cơ hội cảm nhận được cái mệt mỏi sau một đêm mặn nồng đâu.”
Nàng uể oải vuốt lọn tóc bên tai, cố tình để lộ những dấu vết mờ ám màu đỏ.
---
【Một góa phụ, trong xã hội phong kiến này, chỉ có thể sống cô đơn suốt đời, Từ Bội Uyển thì tính là cái thá gì chứ? Buồn cười chết đi được.】
Ta bất chợt đứng dậy, một cú đá thẳng vào kheo chân nàng.
Nàng ta đau đớn ngã quỵ xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn ta với ánh mắt đầy phẫn nộ và oán hận.
“Từ Bội Uyển!”
Ta cúi xuống, khẽ vỗ nhẹ vào mặt nàng, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt kiều diễm của ta.
“Ngươi là thứ gì mà cũng dám gọi thẳng tên ai gia?”
“Hôm nay, dù cho Thượng Quan Chiêu có đến đây, hắn cũng phải quỳ trước mặt ai gia.”
“Hắn không biết lễ nghi, vậy để ai gia dạy hắn. Dù sao thì một kẻ sinh ra bởi cung nữ, tính cách thấp kém bẩm sinh, khó mà thay đổi được.”
Thượng Quan Chiêu là con của một cung nữ trèo lên giường hoàng đế mà sinh ra, không quyền, không thế. Hắn lên ngôi được cũng là nhờ vào nữ nhân.
Một kẻ ăn bám nữ nhân thì có tư cách gì mà ngông cuồng?
“Từ Bội Uyển! Ngươi thực sự nghĩ về trẫm như vậy sao!”
Một luồng chưởng phong sắc bén ập đến, ta bị Thượng Quan Chiêu mới đến tát lui vài bước.
Ta đưa tay ôm mặt, giữ thăng bằng, cười lạnh nhìn hắn.
Ồ, một kẻ ăn bám mà lại còn đánh nữ nhân càng không thể giữ lại được.
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Ta chậm rãi ngồi xuống ghế quý phi, khóe mắt thoáng thấy sắc mặt Thượng Quan Chiêu đã tái mét như mực, ta khinh bỉ đảo mắt qua hắn.
Ta đã tỉnh ngộ, nhưng những nữ nhân khác trong hậu cung thì chưa chắc.
“A Chiêu, chàng là hoàng đế đương triều, dù người là thái hậu cũng không có quyền nói chàng như vậy.”
Tần Kiều Kiều kéo lấy áo Thượng Quan Chiêu, lên tiếng bênh vực hắn.
Vừa dứt lời, sắc mặt Thượng Quan Chiêu đen lại, như vệt mực đậm đặc.
“Từ Bội Uyển, dù trẫm có kém cỏi đến đâu cũng vẫn là hoàng đế. Người nhục mạ hoàng đế là tội chết. Nhưng nghĩ đến người từng có ơn với trẫm, người hãy bảo phụ thân người giao lại quân cấm vệ ở Tây Giao cho trẫm, chuyện này coi như bỏ qua.”
“Nếu không…”
“Nếu không thì sao? Ngươi chỉ biết nghĩ linh tinh mà thôi!”
Ta cười lạnh, với tay nhấc chiếc đĩa trái cây bên cạnh ném thẳng vào mặt hắn.
Đội quân cấm vệ Tây Giao chính là đội quân trung thành đến chết của phụ thân ta, sức mạnh một người có thể chống lại cả trăm người mà còn bị coi là đánh giá thấp, ai trong đội cũng là tinh anh trong tinh anh.
Muốn không tốn công sức mà có được đội quân này, đúng là mơ giữa ban ngày.
“Thái hậu, người sai rồi, A Chiêu có lòng tốt đưa cho người một lối thoát, sao người có thể đối xử như vậy?”
Đôi mắt tròn xoe của Tần Kiều Kiều nhìn ta đầy tức giận.
"Không biết điều," hắn hạ giọng khinh miệt cười lạnh.
Hắn vẫy tay, vài tên thị vệ tiến lên định khống chế ta.
Ta chớp mắt, nhẹ nhàng vỗ tay. Ngay lập tức, vài bóng đen từ trong bóng tối bước ra.
“Đánh cho ta! Đánh càng mạnh, ai gia thưởng càng nhiều, chỉ cần không giết chết, để lại chút hơi thở là được.”
Tiếng chửi rủa và âm thanh phòng vệ bị phá vỡ liên tục vang lên trong đại sảnh, ta nhìn cảnh Tần Kiều Kiều và Thượng Quan Chiêu chạy trốn khắp nơi mà nhướng mày cười khẩy.
Ai mà không có tay chân chứ? Đánh hội đồng thôi mà, có gì khó?
Thanh Minh hào hứng: “Nương nương, nô tỳ có thể ra tay không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)