【Hệ thống, sử dụng viên Phong Ma Hoàn, mối thù hôm nay ta không thể nuốt trôi. Nàng ta không phải thích Thượng Quan Chiêu sao? Ta sẽ khiến nàng ta mất mặt trước mặt hắn.】
Trong lòng ta dâng lên sự cảnh giác, Tần Kiều Kiều cười đầy ác ý với ta.
Giây tiếp theo, ta không thể kiểm soát được mà đứng dậy, định cởi bỏ y phục của mình.
Ta cắn răng đứng dậy, giả vờ như vô tình ngã vào hồ phía sau.
"Thái hậu nương nương!"
Tiếng hét thất thanh quanh ta vang lên hỗn loạn.
Nước hồ lạnh buốt điên cuồng tràn vào mũi miệng ta, ý thức ta dần mơ hồ.
Khi nhắm mắt lại, ta nhìn thấy một bóng dáng cao lớn màu đen bơi về phía ta.
Khuôn mặt tuấn tú tinh xảo kia, dường như là người tình của ta.
---
"Thái hậu nương nương, người... người có thai rồi."
Giọng nói run rẩy vang lên bên giường ta.
Ta phức tạp liếc nhìn Thái y đang quỳ dưới đất, trong đầu vang lên những tiếng ong ong.
Một lúc lâu sau, ta lạnh lùng nói, “Thanh Minh, ai gia hôm nay không khỏe, bảo Thái y chuyển đến Nhật Cung để chăm sóc sức khỏe cho ai gia.”
Sau khi giam cầm Thái y ứa, tối hôm đó, ta lệnh cho Thanh Minh dẫn ta đến phủ tướng quân.
Thanh Minh là ám vệ mà Liên Vệ Nhiệt cử đến cho ta, võ nghệ cao cường, khinh công xuất sắc.
Phủ tướng quân.
Ta ngẩng đầu nhìn bóng dáng thanh lãnh và hờ hững đứng cạnh cửa sổ.
Mũi ta cay xè, "Liên Vệ Nhiệt, ta mang thai rồi."
Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng của hắn nhìn ta, bế ta lên.
Những ngón tay dài mát lạnh khẽ lướt qua xương quai xanh của ta.
"Ừ, vậy thì sao?"
Ta ngơ ngẩn, “Liên Vệ Nhiệt, đứa bé này không thể giữ lại.”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt hơi đỏ của ta, nở nụ cười nhạt.
"Nhưng thái hậu nương nương, thần muốn giữ."
"Ngươi điên rồi sao?"
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Hắn là tể tướng, ta là thái hậu, đứa bé này sao có thể giữ được?
Liên Vệ Nhiệt siết chặt bờ vai ta.
Ta im lặng, lòng thoáng dâng lên một chút chua xót.
"Nhưng ta đã uống canh tránh thai suốt ba năm, dù đứa bé này giữ được, e rằng nó cũng không khỏe mạnh gì."
Đôi mắt phượng của Liên Vệ Nhiệt khẽ nheo lại, "Người nói là loại thuốc mà mỗi lần sau khi chúng ta xong chuyện, người uống ấy à?"
Ta ngượng ngùng gật đầu.
Liên Vệ Nhiệt đâu cũng tốt, chỉ là việc uống thuốc sau mỗi lần khiến ta khổ sở vô cùng.
Hắn bật cười khẽ, xoa xoa tóc ta.
"Đó là vì cơ thể người hơi yếu, thần sợ người không chịu nổi nên đặc biệt nhờ Tập Ôn kê thuốc để bồi bổ cho người, người nghĩ đi đâu vậy?"
Ta ngơ ngác trong chốc lát, mặt đỏ bừng lên, giọng nhỏ nhẹ đầy bối rối:
"Ta là con nhà tướng quân, sao có thể yếu đến mức chịu không nổi chứ?"
Hắn chẳng buồn đáp lời, chỉ hừ nhẹ một tiếng, khóe môi đỏ như son nhếch lên thành nụ cười yêu mị.
Đột nhiên, khuôn mặt tuấn tú của hắn từ từ áp sát lại gần ta, hơi thở nóng bỏng dừng lại trên má ta trong giây lát.
Chiếc áo choàng ngoài của ta bị hắn cởi bỏ.
---
Ta trợn tròn mắt, lắp bắp: "Không phải chứ, Liên Vệ Nhiệt, ta đã mang thai rồi... còn...?"
Giọng điệu hờ hững của hắn cùng ánh mắt chứa ý cười nhìn ta.
"Còn muốn gì?"
"Muốn hoan ái." Ta lúng túng thốt lên mấy chữ.
"Thần tuy không phải là quân tử, nhưng chuyện này không đến mức phải kích thích như vậy."
Ta khẽ rung mi, nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi son dưới đôi mắt sâu thẳm của hắn, tay còn lại lần vào áo trong, chạm đến cơ bụng săn chắc, nở nụ cười khẽ.
"Thật sao?"
Giây tiếp theo, ta bị hắn bế lên, đặt nhẹ nhàng trên chiếc giường rộng êm ái.
Cổ tay ta bị buộc vào một sợi dây đỏ, trên đó treo một chiếc chuông bạc xinh đẹp.
Chiếc cằm sắc nét của hắn áp vào trán ta.
Giọng nói trầm ấm, pha chút dịu dàng khó nhận ra:
"Thật mà, thái hậu nương nương, ngủ đi, tất cả đều có thần ở đây."
Trong vòng tay ấm áp của hắn, ta cảm thấy vô cùng an tâm, không biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.
Ta mơ một giấc mơ.
Ta mơ thấy sau khi ta chết, Liên Vệ Nhiệt phát điên.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn tàn nhẫn bắt Tần Kiều Kiều đến gần mộ ta, hành hạ nàng đến chết.
Nhưng kỳ lạ thay, sau khi chết, Tần Kiều Kiều sống lại một cách quỷ dị.
Nàng ta cùng Thượng Quan Chiêu đến, chặt đứt tay chân hắn, đâm mù mắt hắn.
Cuối cùng, hai người giết chết hắn ngay trước mộ ta, máu văng khắp nơi, nhuộm đỏ cả ngôi mộ.
Một màu đỏ chói mắt như máu.
"Liên Vệ Nhiệt!"
Ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Trước mắt ta là màn giường đỏ quen thuộc, giọng nói khàn khàn, run rẩy gọi: "Thanh Minh?"
"Nương nương, nô tỳ ở đây."
Giọng nói quen thuộc cùng gương mặt lo lắng của Thanh Minh hiện ra trước mắt ta.
"Nương nương, người gặp ác mộng sao?"
Sắc mặt ta trắng bệch, cầm lấy ly nước Thanh Minh đưa cho, uống một ngụm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, những bông hoa đào nở rộ, lòng vẫn còn sợ hãi.
"Thanh Minh, có phải Giang Nam đột ngột bùng phát dịch bệnh không?"
Thanh Minh kinh ngạc gật đầu.
“Trong buổi triều sớm hôm nay, bệ hạ vừa nhận được tin tức từ bên dưới, dịch bệnh ở Ôn Châu đang rất nghiêm trọng, ngài đã phái chủ tử đi giải quyết dịch bệnh ở đó.”
Lòng ta chợt thắt lại, “Liên Vệ Nhiệt đã đồng ý sao?”
Thanh Minh gật đầu xác nhận.
Nội tâm ta dần trở nên nặng nề, lo lắng và bất an.
Dù ta đã thay đổi mối quan hệ giữa Thượng Quan Chiêu và Tần Kiều Kiều khỏi quỹ đạo ban đầu, nhưng một số tuyến cốt truyện vẫn tiếp tục diễn ra.
---
Kiếp trước, dịch bệnh ở Ôn Châu bùng phát bất ngờ, gây ra vô số thương vong, xác chết la liệt khắp nơi.
Trên đường đi Ôn Châu, Liên Vệ Nhiệt mất tích một cách bí ẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)