Ta mỉm cười gật đầu, nhìn Thanh Minh lao tới đánh Thượng Quan Chiêu, trong khi ta bình thản nhấp một ngụm rượu trái cây.
Hơi chua, thanh mát, rất ngon.
"Ngươi dám tự ý nuôi dưỡng ám vệ, Từ Bội Uyển, ngươi thật to gan!"
Thượng Quan Chiêu ngã nhào xuống đất, khuôn mặt tuấn tú giờ sưng vù bầm tím, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ và kinh ngạc.
Ta đứng dậy, một chân giẫm lên bụng hắn, từ trên cao nhìn xuống.
“Người không biết tôn ti là ngươi. Triều đại Đại Ân ta luôn coi trọng chữ hiếu.”
“Gọi thẳng tên ai gia, một tội.”
“Dùng lời đe dọa ép buộc ai gia, hai tội.”
“Ra tay tàn nhẫn với ai gia, ba tội.”
“Theo luật pháp, ba tội gộp lại, ngươi đáng chết. Nhưng vì lần đầu phạm phải, ta sẽ tạm thu lại thứ này, còn không mau cút đi!”
Ta cúi xuống lấy tràng hạt từ tay hắn, cẩn thận lau chùi vài lần mới thu lại.
Dưới ánh mắt giận dữ đầy căm hận của hắn, ta ra lệnh cho người đuổi hắn và Tần Kiều Kiều ra ngoài.
Nếu ép đến cùng, hệ thống của Tần Kiều Kiều sẽ ra tay, chuyện đó chẳng có lợi gì cho ta.
---
“Nương nương, người đã thông suốt rồi sao?”
Thanh Minh nhìn tràng hạt trong tay ta, dò hỏi.
Ta cười càng thêm sâu, Ngọc tỷ của triều Đại Ân chính là chuỗi tràng hạt này, ngoài các đời vua và người bảo vệ quốc gia ra, không ai biết bí mật này.
Phủ tướng quân không chỉ là phủ tướng quân, vốn dĩ ta định sau khi Thượng Quan Chiêu lên ngôi ổn định thì sẽ nói cho hắn biết chuyện này.
Nhưng giờ thì không cần nữa.
“Chỉ có người tài mới có thể đảm nhận vị trí xứng đáng với đức độ của nó.”
“Dòng họ Thượng Quan không thiếu một kẻ bất tài như Thượng Quan Chiêu.”
Nếu không phải do hào quang nam chính che chở, ta đã sớm hạ bệ hắn rồi, đâu để cho hắn thi thoảng lại xuất hiện trước mặt ta mà gây phiền toái.
“Thanh Minh, ngày mai triệu tập các vị nương nương trong hậu cung cùng ai gia đi du xuân, chậm thêm một thời gian nữa, trời chuyển mùa rồi sẽ khó mà thưởng ngoạn cảnh đẹp.”
Trời xuân ấm áp, các mỹ nhân tụ họp trong ngự hoa viên, tạo nên một cảnh sắc tuyệt đẹp.
“Thái hậu, mấy ngày không gặp, người càng thêm phần xinh đẹp.”
Người lên tiếng là Dung quý phi, nàng mỉm cười duyên dáng, vẻ đẹp rực rỡ.
Trong hậu cung không thiếu mỹ nhân, chỉ tiếc rằng nàng suýt bị Thượng Quan Chiêu làm hại, nghĩ đến cái kết cuối cùng nàng chết không còn xác mà ta lại cảm thấy có chút thương cảm.
Mọi người tán gẫu một hồi, bầu không khí trở nên hòa hợp.
Ta thuận miệng hỏi: “Gần đây các ngươi thấy Tần mỹ nhân thế nào?”
Vừa nhắc đến Tần Kiều Kiều, sắc mặt mọi người không khỏi biến đổi.
Ai cũng biết, kể từ khi Thượng Quan Chiêu trở về sau một năm mất tích, hắn đã nuông chiều Tần Kiều Kiều đến mức chẳng ai có thể tưởng tượng nổi, suốt ngày đêm đều ở bên nàng ta, không kiêng nể gì.
“Tần mỹ nhân được bệ hạ sủng ái, như vậy cũng là điều tốt thôi.”
Dung quý phi cúi đầu, giọng nói có chút chua xót.
Những người khác đều im lặng, ta khẽ bật cười: “Không cần phải gò bó như vậy, ai gia chỉ đột nhiên nhớ lại vài chuyện thôi.”
“Các ngươi đều là tiểu thư của những gia tộc lớn, theo Thượng Quan Chiêu cũng đã từ trước khi hắn lên ngôi. Ai gia đang thắc mắc là, chẳng lẽ Tề vương không đủ anh tuấn, hay là Tĩnh vương không đủ tài giỏi, mà các ngươi cuối cùng đều chọn một người không có danh tiếng như hắn?”
Đôi mắt đẹp của Dung quý phi thoáng qua nét mơ hồ.
Ta nhìn những biểu cảm khác nhau của các phi tần, hài lòng nhếch môi.
Trong số này, có người vốn có tình cảm với ai đó, cũng có người thông minh.
Chỉ cần suy nghĩ kỹ, bọn họ sẽ nhận ra điều không đúng, lòng kiêu hãnh của các quý nữ không dễ gì bị hạ thấp bởi một người tầm thường như vậy.
“Mệt rồi, giải tán thôi.”
Trên đường trở về cung, bên tai ta vang lên một âm thanh điện tử quen thuộc.
【Hệ thống, ngươi nói Từ Bội Uyển mang thai, có thật không?】
Hệ thống: 【Có một yếu tố không xác định đã can thiệp vào cốt truyện. Ta đã kiểm tra rất lâu nhưng không tìm ra, mãi đến hôm qua khi nhớ lại cảnh nàng ta đánh Thượng Quan Chiêu, ta mới phát hiện vấn đề nằm ở chỗ nàng ta.】
【Hừ, thật đáng khinh. Nếu để toàn bộ văn võ bá quan biết nàng ta mang thai, ta thật mong chờ cảnh nàng ta thân bại danh liệt.】
---
Ta cúi mắt nhìn xuống bụng mình, cảm giác bất an dâng trào trong lòng.
“Nương nương, có chuyện gì sao?”
Thanh Minh nhận ra điều khác thường ở ta, lo lắng nhìn ta.
Ta liếc nhìn bức tường cung đình phủ đầy dây leo cũ kỹ, ánh mắt thoáng nheo lại.
“Thanh Minh, nơi này trước đây chẳng phải là cung điện của Trần quý nhân sao?”
Nàng ấy do dự rồi gật đầu.
Trần quý nhân là mẫu thân ruột của Thượng Quan Chiêu, lúc hắn còn nhỏ bị ghẻ lạnh, thường xuyên bị hành hạ và sỉ nhục tại đây.
Theo diễn biến ban đầu của cốt truyện, về sau khi tình cảm giữa Thượng Quan Chiêu và Tần Kiều Kiều phát triển, bạch nguyệt quang thời thơ ấu của Thượng Quan Chiêu xuất hiện.
Hắn đối xử với nàng ấy vô cùng tốt, khiến Tần Kiều Kiều không ngừng gây chuyện ghen tuông.
Cuối cùng, bạch nguyệt quang bị phát hiện là gián điệp của địch quốc, từ đó sự việc trở thành chất xúc tác cho mối quan hệ giữa Thượng Quan Chiêu và Tần Kiều Kiều càng thêm sâu đậm.
Ta tiện tay ngắt một bông hồng leo rực rỡ bên tường, đột nhiên khẽ cười.
So với bạch nguyệt quang còn sống, bạch nguyệt quang đã chết còn có sức công phá mạnh mẽ hơn.
Nếu trong lòng Thượng Quan Chiêu vẫn còn giữ một vết thương, hắn liệu có còn tiếp tục yêu thương Tần Kiều Kiều?
Mức hảo cảm 60 kia, nếu vĩnh viễn không thể đầy, thì hậu quả sẽ ra sao?
“Dịch bệnh ở Ôn Châu rất nghiêm trọng, ngày mai, các phi tần sẽ cùng ai gia đến chùa Tề Thiên cầu phúc, kể cả Tần Kiều Kiều cũng phải đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)