Ta tên là Từ Bội Uyển, đích nữ phủ tướng quân, kiếp trước vì muốn dọn đường cho người trong lòng, Thất hoàng tử Thượng Quan Chiêu, ta cam tâm tình nguyện nhập cung gả cho lão hoàng đế.
Hoàng đế băng hà, Thượng Quan Chiêu nhanh chóng kế vị, ta trở thành Thái hậu đương triều.
Sau khi giúp hắn củng cố đế vị, ta lại bị tống giam vào ngục với tội danh giết vua. Lúc ấy, Tần Kiều Kiều khoác long bào, cao ngạo nhìn xuống, cười khẩy:
"Từ Bội Uyển, ngươi thật là ngây thơ ngu xuẩn, hắn yêu ta, sao có thể cưới kế mẫu làm hoàng hậu chứ?"
Phải, đúng là ngu xuẩn, thật nực cười khi ta đường đường là nữ nhi trọng thần lại đấu không lại một cung nữ thấp hèn?
Ta bị nàng ta thiêu sống, giữa biển lửa ngùn ngụt, bên tai ta vang lên những âm thanh kỳ lạ.
Đó là tiếng nói chuyện của Tần Kiều Kiều và một thứ gì đó không rõ ràng.
【Hệ thống, trong nguyên tác Từ Bội Uyển được miêu tả là đích nữ thế gia thâm sâu khó lường, là trở ngại lớn nhất trên con đường thượng vị của nữ chính, giờ xem ra nữ phụ ác độc này cũng quá gà mờ.】
Hệ thống:【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Tranh đoạt ngôi phượng", thưởng 50 điểm tích lũy.】
Sau khi chết, linh hồn ta phiêu tán trong không trung.
Rồi ta trơ mắt nhìn Tần Kiều Kiều xúi giục Thượng Quan Chiêu đối phó với cả nhà ta.
Phụ thân ta bị gán tội mưu phản, cả nhà bị tru di tam tộc, phủ tướng quân bị thiêu rụi suốt ba ngày ba đêm, sinh linh lầm than, những bằng hữu năm xưa đều chết oan uổng!
Sau khi chết, ta vẫn luôn nghe được tiếng lòng của Tần Kiều Kiều, từ đó ta mới biết được.
Thì ra ta cùng cả nhà chỉ là những nhân vật phản diện trong miệng nàng ta, kết cục chỉ là đá kê chân cho bước đường thăng tiến của nhân vật chính.
Ta hận, ta giận, linh hồn đau đớn đến nghẹt thở.
Tỉnh dậy lần nữa, ta trở về thời điểm Thượng Quan Chiêu đăng cơ.
Kiếp này sống lại, ta nhất định sẽ không lặp lại sai lầm.
【Hệ thống, ả điên Từ Bội Uyển lại phát điên gì nữa vậy? Ta đã quỳ cả buổi sáng rồi, chân quỳ đến tê dại luôn rồi.】
Hệ thống: 【Theo kịch bản, Từ Bội Uyển vốn yêu nam chính, có lẽ nàng ta ghen tỵ vì nam chính đối tốt với ngươi đấy.】
Ta nhàn nhạt liếc nhìn Tần Kiều Kiều đang quỳ trên đất, tay khẽ nhấp một ngụm trà hoa quả mát lạnh.
Nàng mặc cung trang màu hồng, dung nhan kiều diễm, thẳng thắn quỳ nơi đó.
Ba năm qua, ta vốn định kết liễu nàng.
Nhưng ngoài dự tính, ta phát hiện nếu một trong hai, nam hay nữ chính chết đi, thế giới này sẽ diệt vong.
Ta quý mạng, không giết được nàng thì để nàng sống chẳng bằng chết cũng được.
Ta luôn ngấm ngầm hãm hại nàng, thế mà nàng lại có tài năng, ngay cả ở chốn nông thôn hoang dã cũng có thể quyến rũ Thượng Quan Chiêu trong cung.
Thú vị hơn nữa là sau khi trở về cung, nàng lại giống như kiếp trước, xúi giục Thượng Quan Chiêu bóc lột ta và phủ tướng quân.
Ngân khố trong cung thiếu hụt, Thượng Quan Chiêu dụ dỗ ta dùng của hồi môn bù đắp.
Miền Giang Nam gặp lũ lụt, Tây Nam hạn hán, phụ thân ta phải nghe chính sự để giải quyết, còn bọn họ thì tận hưởng hoan lạc trong cung, mặc kệ không quan tâm.
Kiếp trước ta ngu muội nghe theo bọn họ, kết quả là danh tiếng đều bị Thượng Quan Chiêu chiếm đoạt, toàn gia ta mất sạch tài sản, thân bại danh liệt, chẳng nhận được chút gì tốt.
Nghĩ lại, kẻ ngu xuẩn và vô năng như thế sao xứng ngồi trên ngôi báu?
Hai người bọn họ nhất định phải bị lật đổ!
Không lâu trước, Tần Kiều Kiều chỉ nhờ bài thơ “Tướng Tiến Tửu” mà nổi danh cả triều, khiến các sứ thần nước ngoài đều kinh ngạc.
Thượng Quan Chiêu vốn đã có cảm tình với nàng, nhân cơ hội này định phong nàng làm phi.
Ta chỉ cười nhạt, nàng với hệ thống thảo luận lâu như thế, cuối cùng vẫn chọn bài thơ của Lý Bạch giống như kiếp trước.
Đồ lừa bịp hạ đẳng, đáng khinh!
Ta nói: “Phi vị vốn phải dành cho nữ nhi thế gia đã cúc cung tận tụy vì triều đình ta, hoặc người đã có công lao lớn đối với hoàng tộc.”
Ngụ ý là, bất luận thế nào, Tần Kiều Kiều nàng cũng không đủ tư cách.
Cuối cùng nàng chỉ được phong làm mỹ nhân, vậy cũng đã là tiện nghi cho nàng rồi.
---
"Thái hậu, con chỉ muốn biết con đã sai ở đâu mà người bắt con quỳ lâu như vậy?"
Tần Kiều Kiều khóc lóc, kéo ta trở về dòng suy nghĩ.
Ta nhìn nàng, đôi mắt thấm lệ, vẻ mặt đáng thương, nhưng ánh mắt ta vẫn lạnh lùng bình tĩnh.
Nàng ngỡ ngàng, rồi ngã xuống đất.
Ngay khoảnh khắc sau, giọng nói giận dữ và trầm đục vang lên từ phía sau:
"Từ Bội Uyển, người thường ngày ở hậu cung tùy tiện ức hiếp người như thế này sao?"
Một bóng dáng hoàng bào màu vàng sáng nhanh chóng tiến đến.
Hắn ôm Tần Kiều Kiều với vẻ xót xa, ánh mắt căm tức nhìn ta.
"A Chiêu, mẫu hậu cũng không cố ý đâu, chỉ là tâm trạng người không tốt mà thôi."
Nàng có đôi mắt đẹp đẫm lệ, mềm mại biện bạch trước mặt Thượng Quan Chiêu.
Ta khẽ nhíu mày, “Thượng Quan Chiêu, dù thế nào ai gia vẫn là thê tử của tiên hoàng, ngươi sao có thể gọi thẳng tên của ai gia? Ở ngoài dân gian một thời gian đến mất trí, đến lễ nghi cũng quên hết rồi sao?”
Đúng vậy, Thượng Quan Chiêu bị mất trí một năm trước và gặp Tần Kiều Kiều khi hắn còn ở ngoài cung.
Sắc mặt Thượng Quan Chiêu thoáng biến đổi, đôi mắt hắn che giấu sự âm u bên trong.
Hắn dẫn Tần Kiều Kiều muốn rời đi, “Chuyện hôm nay, đừng để trẫm thấy nữa.”
【Thượng Quan Chiêu cũng chỉ là một kẻ hèn nhát, hắn là hoàng đế mà còn sợ thái hậu sao!】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)
Truyện hay quá