Cảnh trong mơ như được phủ thêm lớp kính lọc, mang một thứ ánh sáng nhàn nhạt, làm Kinh Dương nhớ đến cái năng lực đọc tâm quái gở chỉ có tác dụng với Bình Thu Hạc.
Cả hai đều khiến đầu hắn bốc khói.
Bình Thu Hạc ngồi trên mép giường, mặc bộ pijama lùng bùng, cổ áo và eo lộ ra một mảng da trắng sứ, còn trắng hơn cả gương mặt cậu, khiến Kinh Dương hoảng hốt quay đi.
Rồi hắn phát hiện mình đang ngồi dưới đất… hoặc có thể nói là quỳ dưới đất. Hắn ngẩng lên nhìn Bình Thu Hạc, đôi mắt cậu long lanh như chứa nước, giống hệt tối qua trong ký túc xá.
Hắn vừa nghĩ thế, đã thấy Bình Thu Hạc lôi ra một xấp tiền mặt màu hồng phấn…
Rồi không nặng không nhẹ, táng lên mặt hắn.
Đầu tiên là trán, rồi má, tiếp theo là miệng—cái miệng mà cậu hay chê ồn ào. Cuối cùng, xấp tiền trượt xuống dưới, lướt qua da hắn, vẽ những đường cong uốn lượn, như ngoắc từng dấu câu.
---
Kinh Dương giật mình ngồi bật dậy. Đèn cảm ứng đầu giường chậm rãi sáng lên, ánh sáng ấm áp chiếu lên lưng trần đầy mồ hôi của hắn, nhưng mặt thì chìm trong bóng tối. Hắn cứng đờ hồi lâu rồi cúi người, cơ bắp vai lưng căng ra, tạo đường cong đẹp mắt.
Hắn thở dồn dập, đưa tay xuống dưới, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào lại dừng lại.
Kinh Dương chưa từng kể với ai, có nói chắc cũng chẳng ai tin—từ tuổi dậy thì đến giờ, hắn chưa từng “tự giải quyết” lần nào.
Không phải chưa từng phát hiện “nó” ngóc đầu khi tâm trí rối loạn, nhưng Kinh Dương không coi đó là nhu cầu gì to tát, nằm yên hai phút là xong. Còn đối tượng ảo tưởng, hắn càng chưa bao giờ có.
… Giờ thì có.
Mà lại là Bình Thu Hạc?
Trái tim Kinh Dương đập thình thịch, chỉ thấy cả thế giới này điên rồi.
Hắn cũng điên rồi.
Tên Bình Thu Hạc khiến lòng hắn dâng lên cảm giác tội lỗi kỳ lạ. Cảm giác đè nén ấy làm hắn chờ chừng mười phút chỗ đó vẫn chẳng chịu xẹp xuống.
Kinh Dương vớ điện thoại định phân tâm, nhưng tin WeChat đầu tiên lại là khoản chuyển tiền của Bình Thu Hạc.
Hình ảnh xấp tiền lướt qua người hắn trong mơ lại xâm chiếm đầu óc, mười phút cố gắng hóa thành công cốc.
Kinh Dương lăn lộn lao vào phòng tắm, giữa tiết thu mười độ tắm nước lạnh để xóa chứng cứ phạm tội.
Hắn càng không muốn nhận một ngàn tệ đó.
… Cứ thấy như bị “bao” trong mơ vậy.
Mặc đồ chỉnh tề xong, Kinh Dương xuống lầu. Qua giờ cơm đã lâu, dì Triệu - người giúp việc của hắn đã chuẩn bị cơm trưa từ sớm, để trong hộp giữ nhiệt. Thấy hắn xuống, dì lấy cơm ra, cười tươi: “Hôm qua không gặp cháu, hôm nay dì chúc cháu sinh nhật vui vẻ nhé.”
Kinh Dương cũng cười: “Cảm ơn dì.”
Dì Triệu chăm hắn từ nhỏ, dù lên đại học hắn dọn ra ở gần trường, dì vẫn cách vài ngày lại đến nấu cho hắn. Cả nhà Kinh Dương coi dì như người thân.
Kinh Dương không để dì bưng cơm, sải chân vào bếp lấy đĩa, định dùng đồ ăn ngon lấp đầy đầu óc đang nghĩ lung tung.
Dì Triệu bỗng hỏi: “Cái hộp ở lối vào là quà sinh nhật bạn tặng hả? Vứt lung tung thế, đừng làm mất nhé.”
“Hả?” Kinh Dương ngẩn ra, rồi bất chợt nhớ đến cái hộp hồng phấn—cái hộp Bình Thu Hạc tự tay đưa, kèm câu “Chúc mừng sinh nhật” mềm mại.
Đũa đang kẹp thức ăn lập tức trượt, Kinh Dương hoảng hốt, kẹp lại vẫn trượt.
Quả nhiên, hắn nghe dì Triệu cười khẽ: “Bạn nữ tặng hả?”
“Nam!” Kinh Dương đáp ngay.
Dì Triệu ồ lên hai tiếng, vẫn cười: “Nam cũng được mà.”
Kinh Dương: ? Dì, dì thời thượng quá rồi đấy.
“Không, dì, không phải như dì nghĩ…” Hắn cố giải thích, dì Triệu nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng nụ cười trên mặt chẳng hề tắt.
Cuối cùng Kinh Dương rũ vai, cắn rắc một miếng sụn, bất lực: “Thôi, dì đừng kể với bố mẹ cháu.”
“Được thôi.” Dì Triệu gật đầu.
Nhưng lời dì nhắc khiến Kinh Dương nhớ ra, quà Bình Thu Hạc tặng hắn vẫn chưa mở.
Cái hộp chẳng có bao bì, không dải lụa xinh đẹp, thậm chí chẳng có miếng băng keo dán miệng. Nắp hộp lỏng lẻo đậy lên, như thể người tặng chỉ mong hắn mở ngay, không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Kinh Dương hít sâu, đặt tay lên nắp.
Hắn không biết mình mong thấy gì bên trong, có lẽ là món đồ chơi giễu cợt…
Nắp mở ra, ánh sáng lọt vào đáy hộp.
Kinh Dương thấy một tờ giấy.
Là thư xác nhận danh ngạch giao lưu của học viện quốc gia, tên Bình Thu Hạc, ngày ghi đúng hôm qua.
Bên cạnh tên cậu là ảnh một tấc. Áo sơ mi trắng, nền xanh lam, lạnh lùng mà tươi tắn, đôi mắt vốn rất biết chửi người giờ nhìn dịu dàng, như xuyên qua tờ giấy, lặng lẽ tập trung nhìn hắn.
…
Khi Kinh Dương nhận ra mình lại tập trung sai trọng điểm, đã muộn.
Tờ A4 trượt khỏi tay, Kinh Dương hít sâu, giơ tay che mặt.
Mẹ kiếp.
Cái này…
Không ổn rồi.
---
Bình Thu Hạc dĩ nhiên chẳng biết gì về chuyện này.
Cùng Lý Đồng Thượng đi xe về trường, cậu mời cậu ta ăn trưa ở quán gần cổng rồi ai đi đường nấy.
Về ký túc, Bình Thu Hạc thay bộ quần áo mới, định đến thư viện tiếp tục chiếm chỗ, còn Lý Đồng Thượng chuẩn bị đi thẳng ra sân bóng tập luyện.
Bình Thu Hạc nhớ lời anh họ khoe khoang sẽ khiến Kinh Dương mất mặt trên sân bóng, bèn do dự hỏi: “Kinh Dương chơi bóng lợi hại cỡ nào?”
Cậu chuyển trường đến trường Kinh Dương lúc lớp 12, chỉ nghe nói hắn từng ở đội bóng trường, chơi rất cừ, nhưng chưa tận mắt thấy.
Chỉ nhìn vóc dáng hắn… anh họ cậu đã thua te tua.
Lý Đồng Thượng không đáp, chỉ lắc đầu.
Bình Thu Hạc nghi hoặc: “Kém lắm à?” Không thể nào.
Lý Đồng Thượng: “Không hẳn.” Cậu ta muốn nói lại thôi hồi lâu. “Tao khó tả lắm. Hay mày đến xem?”
Bình Thu Hạc từ chối thẳng thừng, việc này chẳng giải quyết được gì, chỉ thầm cầu chúc anh họ tự lo.
Về ký túc, biết mình đang cảm, Bình Thu Hạc nhịn không tắm chỉ lấy khăn nóng lau những chỗ da lộ ra ngoài có thể đã tiếp xúc với giường chiếu trong bệnh viện. Bộ đồ trên người được giặt sạch cả trong ngoài bằng tay, cực kỳ miễn cưỡng.
Bình Thu Hạc tự nhận mình lười chảy thây, nhưng lại mắc tật sạch sẽ, vì lười nên cố tránh tạo thêm việc. Dĩ nhiên, cậu rất ghét những chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng hôm nay đúng là ngoại lệ.
Cậu lau quần áo, thở dài, cảm giác như một bà nội trợ tuyệt vọng.
Dù sao đi nữa, đúng là phải cảm ơn Kinh Dương. Hắn là phú nhị đại biết tiêu tiền, ít nhất lo cho cậu phòng đơn tiện nghi.
Bình Thu Hạc nghĩ, nếu sáng nay tỉnh dậy mà phát hiện mình nằm trên ca băng cấp cứu từng dính máu hay thịt gì đó… thì cậu thà chết còn hơn.
Hai tiếng sau, Bình Thu Hạc thu dọn xong, thay quần áo mới, đeo cặp sách, đi về phía thư viện.
Thuốc đắng dã tật, với học sinh, chẳng gì khổ hơn học hành. Bao năm nay, Bình Thu Hạc luôn kiên trì kỷ luật mình.
Trước khi ra cửa, cậu cảm thấy hình như đã quên gì đó, nhưng gãi đầu mãi chẳng nhớ ra.
Chắc là di chứng sốt tối qua, hôm nay cậu thỉnh thoảng thấy đau tai, nên không đeo tai nghe như thường lệ. Đi ngang sân thể dục, bất ngờ nghe một giọng gọi to—
“Kinh Dương!”
Cùng lúc, tiếng giày bóng rổ ma sát trên mặt sân nhựa vang lên chói tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










