Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 8: Ban Ngày Ban Mặt, Hắn Mộng Tinh

Cài Đặt

Chương 8: Ban Ngày Ban Mặt, Hắn Mộng Tinh

Bình Thu Hạc chưa dứt lời Kinh Dương đã lập tức thấy đầu ngón tay như bị lửa liếm, vừa nóng vừa ngứa.

Ừ, hắn cũng muốn tự hỏi sao lại bóp gáy người ta. Muốn đọc tâm thì rõ ràng có bao nhiêu chỗ bình thường để chạm… Nhưng cái gáy trắng lóa của Bình Thu Hạc cứ đập vào mắt, tay hắn tự động vươn ra… Mẹ kiếp, Kinh Dương, mày nghĩ cái gì vậy!

Kinh Dương hít sâu, mạnh mẽ xoa đầu ngón tay, cố xóa đi cảm giác còn sót lại.

Hắn bất giác đồng cảm với bác sĩ, cũng muốn quay người chạy trốn.

Hắn mở miệng, suýt cắn phải lưỡi, lẩm bẩm: “… Thôi, còn một bình truyền nữa, hòa thượng, mày chăm đi. Tao có việc, đi trước.”

Lý Đồng Thượng ngơ ngác, Bình Thu Hạc không giữ, lại nói lời cảm ơn, giữ lễ phép tiễn hắn.

Kinh Dương chạy như lửa cháy sau mông, đi mà oai phong lẫm liệt, còn khéo léo tránh người.

Hắn cố không nghĩ đến vụ bóp gáy, nhưng vẫn thấy cả người khó chịu, đặc biệt khi nhớ đến mấy câu “cảm ơn” lịch sự quá mức của Bình Thu Hạc.

Đầu óc lại mất kiểm soát mà quay cuồng.

Sao Bình Thu Hạc lại thế?

Trước đây chẳng phải thích cà khịa mình sao? Tự nhiên không cáu bẳn nữa là ý gì? Chẳng phải chỉ đưa cậu ta vào viện lúc cậu ta suýt cháy khét, cái này mà tính là ân cứu mạng thì…

Kinh Dương bỗng khựng lại, đầu óc “ong ong” báo động, hơi thở nghẹn giữa không trung.

Không, Bình Thu Hạc chắc không…

Thật sự thầm thương trộm nhớ hắn chứ?

---

Trong phòng bệnh, Lý Đồng Thượng thở phào nhẹ nhõm.

Cậu mắc chứng sợ hãi khi ở cùng phòng với Kinh Dương và Bình Thu Hạc.

“Hòa thượng” Lý Đồng Thượng đúng như cái tên của mình, hòa bình là tối thượng, cái đầu trọc lóc chẳng che nổi tính cách siêu cấp thảo mai.

Chẳng ai biết ngày đầu nhập học, chứng kiến hai người bạn cùng phòng vừa chạm mặt đã đối chọi gay gắt, Lý Hòa Thượng tuyệt vọng cỡ nào.

Cậu ta thầm mong hai vị đại thần này có thể chung sống hòa bình.

Lý Hòa Thượng lôi từ túi ra hai phần ăn sáng, đặt cháo cạnh tay Bình Thu Hạc, còn mình lấy bánh rán cháo quẩy, nhai hai miếng, giả bộ lơ đãng: “Này, Thu Hạc, hai người định… làm lành à?”

Nói xong, cậu ta tự thấy mình thật đáng thương, như đứa trẻ tìm cách bắc cầu nối ngăn bố mẹ ly hôn.

Cháo còn hơi nóng, Bình Thu Hạc lót hai lớp giấy, múc từng thìa nhỏ, thuận miệng: “Hắn cũng… không tệ.”

Lý Đồng Thượng: “Ừ, Kinh Dương đúng là… Khoan, mày xuôi lòng nhanh thế?”

Bình Thu Hạc cúi đầu ăn cháo.

Lý Đồng Thượng bỏ bánh rán: “Không, Thu Hạc, mày thật hay đùa? Làm người mà dễ tin như thế dễ bị lừa lắm.”

[Nói thật mày lại không vui.]

Bình Thu Hạc cười thầm, đặt thìa xuống, nhàn nhạt bổ sung: “Tiếc là không thường làm người.”

Lý Đồng Thượng: ?

Cậu lập tức cảm thấy nhẹ nhõm như trở lại thế giới thật, cắm cúi ăn bánh.

Ngày thường cậu ta ở chung với Kinh Dương nhiều hơn, Bình Thu Hạc vốn định hỏi cậu ta xem gần đây có thấy Kinh Dương kỳ lạ không… Nhưng nhìn dáng vẻ Lý Đồng Thượng, chắc có quái lạ cũng chẳng nhận ra, hỏi cũng như không.

“Hôm nay cảm ơn mày.” Bình Thu Hạc nói.

Nếu Lý Đồng Thượng không nhắc một câu, Kinh Dương cũng chẳng biết để về phòng xem thử. Sốt 41 độ mà không ai lo cho, ngày mai phòng ký túc chắc thành nhà ma.

Cậu mở lời, Lý Đồng Thượng lập tức lải nhải, nửa trách móc, nửa nghĩ mà sợ.

Hơn hai tháng khai giảng, Bình Thu Hạc bất ngờ phát hiện ông bạn cùng phòng không ồn ào này hóa ra lại mắc bệnh lảm nhảm.

Giọng Lý “Hòa Thượng” không to, ngữ điệu đều đều, như tiếng ồn trắng, không làm phiền người, chỉ ong ong, đúng kiểu hòa thượng niệm kinh thật.

“… Sau này có gì phải nói với tao nhé.” Cuối cùng, cậu nhấn mạnh, thấy Bình Thu Hạc gật đầu mới dừng, ba miếng nuốt nốt bánh rán cháo quẩy, lấy điện thoại gõ bùm bùm, mắt sáng rực.

[jyovo]: ??

[jyovo]: Mày thấy cậu ta đối với tao thế nào…

[Hòa Thượng]: Hai người thật sự không hợp nhau à?

[jyovo thu hồi một tin nhắn]

[jyovo]: …

[Hòa Thượng]: Gì mà đối với mày?

[jyovo]: Không có gì.

[jyovo]: Thủ tục xuất viện xong rồi, chuẩn bị thu xếp về thôi.

Lý Đồng Thượng lại ngơ ngác. Chờ Bình Thu Hạc ăn xong, cậu ta đứng dậy thu rác: “Tao đi vứt, mày thu dọn chút đi, lát về luôn.”

Bình Thu Hạc: “Tao đi làm thủ tục.”

“Kinh gia lo rồi.” Lý “Hòa Thượng” nói.

Bình Thu Hạc đang khoác áo thì khựng lại: “Tốn bao nhiêu?”

Lý Đồng Thượng gãi đầu: “Hắn không nói…” Cậu ta định thêm câu “Mày hỏi hắn đi”, thì thấy Bình Thu Hạc đã cầm điện thoại, chẳng chút ngại ngần.

Đã thân đến mức chat WeChat, quan hệ này chắc tốt lên rồi ha. Lý Đồng Thượng nghĩ, rồi lại lắc đầu.

Biết đâu hai người ngày nào cũng nhắn tin chửi nhau.

Lý Đồng Thượng đi ra ngoài, Bình Thu Hạc nhắn tin cho Kinh Dương, vừa chờ vừa thu dọn. Một lát sau, Kinh Dương trả lời.

[Không cần trả lại tiền, ngày làm một việc thiện.]

Bình Thu Hạc không khách sáo qua lại, nhớ lại con số đại khái trên hóa đơn, lấy nhiều không lấy ít, chuyển thẳng một số tròn.

Điện thoại rung hai lần, Kinh Dương từ chối nhận. Bình Thu Hạc chuyển lại, Kinh Dương lại từ chối.

Vừa xuống giường bệnh, Bình Thu Hạc đạt kỷ lục nổi giận trong hai phút.

Sốt rõ ràng đã lui, vậy mà cậu lại thấy đầu bốc hỏa, nhếch môi cười, tức đến bật cười.

[Ướt Mà Ỷ Lại]: Tao đi rút tiền mặt.

[jyovo]: Bảo không cần rồi.

[Ướt Mà Ỷ Lại]: Ném thẳng vào mặt mày.

[jyovo]: ?

[Ướt Mà Ỷ Lại]: Mày liệu hồn.

[Ướt Mà Ỷ Lại đã chuyển khoản.]

Chuyển xong, Bình Thu Hạc không đợi trả lời, khóa màn hình, ném điện thoại sang một bên. Điện thoại im re, không rung nữa.

Kinh Dương chịu nhận tiền, không trả lại nữa.

---

Đầu óc quay cuồng về đến nhà, Kinh Dương vừa vào cửa đã ném mình lên giường.

Hắn cố quên vụ bóp gáy Bình Thu Hạc;

Cũng cố không nghĩ đến mấy câu “cảm ơn” lịch sự quá mức của cậu;

Nhưng đầu óc vẫn hiện lên ký ức mới khiến người ta hoảng hốt.

Tối qua hắn gần như không chợp mắt, không phải vì chăm người. Bệnh nhân sốt đến mơ hồ, lăn lộn chẳng có sức, sau đó được chuyển vào phòng riêng có y tá chuyên lo, Kinh Dương càng rảnh rỗi.

Hắn không ngủ, hoàn toàn vì ngủ không nổi.

Sợ vãi.

Vì tối qua nghe được câu [Muốn mày] của Bình Thu Hạc…

Càng vì hắn ma xui quỷ khiến, như bị quỷ ám, đáp lại một câu “Tao đây”.

Tao, mẹ kiếp.

Mình rốt cuộc đang làm cái gì.

Thế nên tối qua Kinh Dương ngồi ngoài phòng bệnh cả đêm mặt như đưa đám. Người nhà bệnh nhân phòng bên đi ngang còn thở dài vỗ vai hắn, bảo nhìn thoáng ra.

Kinh Dương chẳng muốn nhìn, hắn thấy tiền đồ mình tối tăm mịt mù.

Lý do không ngủ còn vì hắn lạ giường. Giờ nằm lên ổ của mình, kéo rèm kín mít, Kinh Dương lăn lộn một lúc, vậy mà ngủ thiếp đi mất.

Nhưng hắn sẽ sớm hối hận vì giấc ngủ này.

Ngoài rèm mặt trời lên cao, trong rèm tối om, Kinh Dương giật mình tỉnh dậy, hất chăn ra, mặt sốc hơn cả trước khi ngủ.

Ban ngày ban mặt, hắn mộng tinh.

Nhân vật chính là Bình Thu Hạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc