Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 10: Mình Là Trai Thẳng Mà

Cài Đặt

Chương 10: Mình Là Trai Thẳng Mà

Bình Thu Hạc theo bản năng nhìn qua, gần như lập tức hiểu vì sao Lý Đồng Thượng không tả được kỹ thuật chơi bóng của Kinh Dương.

Kinh Dương chơi bóng… hung dữ vãi.

Quả bóng vẽ một đường cong mượt mà trên không, có người lao lên định bắt, nhưng bị bàn tay đeo nhẫn ở ngón út của Kinh Dương chặn cách vài phân.

Bốp.

Kinh Dương dùng sức cản đường chuyền, phía trước là vòng vây chặt chẽ. Hắn hạ thấp trọng tâm, đập bóng mạnh, hai bên giằng co trong im lặng.

Bùm, bùm, bùm.

Tiếng bóng nện xuống đất nặng nề, như thể giây sau sẽ nổ tung.

Đột nhiên đối thủ áp sát nhưng Kinh Dương như đoán trước, nghiêng người nhanh hơn, vai trực tiếp phá vòng vây, xé toạc ra một lỗ hổng trong đội hình!

Bùm bùm bùm!

Kinh Dương tăng tốc đập bóng, tiếng bóng như mưa rào, đến khi hắn dừng đột ngột, ngửa ra sau, cổ tay ép xuống—

Quả bóng cướp được lại bay lên, như mọc cánh, lao vào rổ với tốc độ kinh hoàng.

Xoẹt—

Ba điểm, bóng bay xuyên lưới.

Bên sân bùng nổ tiếng hò reo, học tỷ làm trọng tài thổi còi, mọi người ồn ào náo nhiệt. Kẻ bị đâm trúng lớn tiếng tố cáo Kinh Dương, nhưng vừa khéo hành động chặn bóng của Kinh Dương trong giới hạn không phạm quy, khiến đối phương chỉ biết ngậm bồ hòn.

Bình Thu Hạc cảm nhận được vài ánh mắt đổ dồn: …

Được, giờ thì bị thấy thật.

Mà này, Lý Đồng Thượng, mày gọi tao thì gọi, liên quan gì đến Kinh Dương.

Trên sân, Lý Đồng Thượng thì thầm gì đó với Kinh Dương, cả hai đồng loạt nhìn cậu, khiến Bình Thu Hạc nhíu mày, ngay cả chào Lý Đồng Thượng cũng không làm nữa, định quay đi luôn. Nhưng Kinh Dương thả bóng, bước tới.

“…?” Bình Thu Hạc ánh mắt nghi vấn.

Hai người cách một lưới sắt, may là lưới xanh, nếu không sẽ trông như thăm tù. Chẳng biết ai thăm ai.

Kinh Dương nhìn Bình Thu Hạc, hôm nay cậu rõ ràng kém khí thế, biểu cảm như đang buồn bực.

… Cũng phải, biết mình đột nhiên có thêm em trai em gái ai mà vui cho nổi.

Ở bệnh viện, Kinh Dương chỉ nghe loáng thoáng, đoán mò sự thật, giờ nhìn Bình Thu Hạc càng thêm phiền muộn.

Bình Thu Hạc thảm thế… Nói gì vui vẻ chút đi, Kinh Dương nghĩ.

Suy nghĩ hai giây, hắn mở miệng: “Tao không quen cô ta.”

Bình Thu Hạc nghi hoặc: “Ai?”

Kinh Dương thiếu tự nhiên: “Cô gái đưa nước.”

Nghe câu khó hiểu này, Bình Thu Hạc càng hoang mang.

Kinh Dương lấy khăn lau mồ hôi, liếc cậu: “Lý Đồng Thượng bảo mày đến xem tao chơi bóng.”

Bình Thu Hạc: …?

“Tao trông giống người rảnh lắm à?” Cậu không nhịn được.

Kinh Dương hừ hừ, chẳng rõ ý gì.

Nhưng hắn đã đến trước mặt cậu, Bình Thu Hạc sực nhớ một chuyện: “Đưa điện thoại đây.”

“Điện thoại ở khu nghỉ ngơi.” Kinh Dương nói. “Làm gì?”

Hắn không cầm theo chứ không phải là không cho mượn.

Bình Thu Hạc: “Lấy tiền.”

Hai chữ vừa thốt ra, Kinh Dương nhạy bén thấy ánh mắt xung quanh không đúng, như thể hắn vừa bị bắt quả tang giao dịch mờ ám.

Nhưng hắn không thể gào lên rằng hai đứa trong sạch.

Kinh Dương bóp khăn, giọng chính trực: “Tao không cần tiền mày.”

Bình Thu Hạc vẫn điềm tĩnh, trước mặt bao người, giọng bình thản: “Vậy mày muốn tiền mặt táng—”

“Tao nhận, nhận, nhận!” Kinh Dương như bị dẫm đuôi, nhảy dựng, át giọng cậu.

Mẹ kiếp, sao Bình Thu Hạc cái gì cũng dám nói?

Bình Thu Hạc dĩ nhiên dám. Người bị tiền táng mặt là Kinh Dương, mất mặt cũng là Kinh Dương, cậu sợ gì.

Thấy Kinh Dương chưa chịu đi, Bình Thu Hạc đưa tay qua lưới sắt, dùng sức chọc vào cánh tay hắn.

“Nhận ngay.”

Hôm nay tha cho Kinh Dương không phải nghe cậu mắng, coi như hắn gặp may. Bình Thu Hạc nghĩ.

Kinh Dương bị chọc lảo đảo, mặt như cười, nhưng nhanh chóng thu lại, sờ chỗ bị chọc, lẩm bẩm lấy điện thoại.

Bình Thu Hạc cúi nhìn đầu ngón tay mình.

Người chơi bóng rổ chẳng phải chân tay vững lắm sao? Hôm nay Kinh Dương bị yếu à?

Hồi lâu sau, điện thoại Bình Thu Hạc nhận được thông báo xác nhận chuyển khoản, ngay sau đó Kinh Dương chuyển lại cậu số tiền lẻ.

[jyovo]: Nhiều quá bị dư.

Bình Thu Hạc nhận. Cậu không thiếu tiền, nhưng cũng sẽ không chê tiền.

[jyovo]: Cuối tuần sau, có muốn xem tụi tao thi đấu không?

Nhớ lời khoe khoang của anh họ, Bình Thu Hạc đồng ý.

Kinh Dương trả lời một biểu tượng OK.

Cất điện thoại, Bình Thu Hạc ngẩng lên nhìn khu nghỉ ngơi, Kinh Dương đứng xa tít, rõ ràng không định quay lại, nên cậu cũng chẳng chào.

Bước đi hai bước, cậu bỗng phản ứng lại.

Cậu với Kinh Dương nói gì mà chào? Vốn chẳng định nói với hắn gì cả.

Bình Thu Hạc thấy mình hơi lép vế, thu lại suy nghĩ, bước nhanh về phía thư viện, rồi bất ngờ hắt xì hai cái.

Cậu mới nhớ ra thứ quên trước khi ra cửa.

Quên uống thuốc.

---

Trên sân bóng, Kinh Dương đội khăn trên đầu, ngồi như ngọn núi bất động ở khu nghỉ ngơi, ngẩn ngơ.

“Này, một mình ngồi cười ngố gì thế?” Lý “Hòa Thượng” nhướng mày.

Kinh Dương lau mặt, mới nhận ra mình đang cười, tựa lưng vào ghế, giọng điệu như thảo luận học thuật: “Mày không thấy cậu ta nhìn tao vui lắm à?”

“Ai?” Lý Đồng Thượng phản ứng. “Thu Hạc?”

“Ừ hừ.”

Lý Đồng Thượng mặt méo xệch.

… Không thấy, tao chỉ thấy mày tự sướng thôi.

Kinh Dương nhìn biểu cảm quái gở của cậu ta, dù không đọc được suy nghĩ, cũng hiểu ý trong mắt, nụ cười trên mặt cứng lại rồi từ từ tắt ngúm.

Lý Đồng Thượng ánh mắt thêm vài phần dò xét.

Hồi lâu sau, Kinh Dương hỏi một câu chẳng liên quan: “Cậu ta… ngày nào cũng đi ngang đây?”

Lý Đồng Thượng gật đầu: “Ừ, đi thư viện tiện đường mà?”

Không phải… Kinh Dương nghĩ.

Không phải.

Đi thư viện rõ ràng có thể qua tòa hành chính, qua khu sinh hoạt… Sao Bình Thu Hạc cứ nhất định đi ngang sân bóng?

Hắn nghe thấy rồi. Bình Thu Hạc đến xem hắn ngoài sân, đòi điện thoại, thúc hắn nhận tiền, mặt thì lạnh tanh, nhưng trong lòng nói:

[Hôm nay… may thật.]

Kinh Dương tự động điền vào chỗ trống thành ‘đội bóng không phải ngày nào cũng tập ở đây, gặp được hôm nay đúng là may’.

Kinh Dương cảm thấy chắc chắn Bình Thu Hạc nghĩ như thế, nên khi hắn nghe được, khóe miệng liền bất giác cong lên.

Nhưng mà ngay sau đó… Kinh Dương liền do dự.

Mình là trai thẳng mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc