Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 7: Ban Ngày Ban Mặt, Hắn Mộng Tinh

Cài Đặt

Chương 7: Ban Ngày Ban Mặt, Hắn Mộng Tinh

Bình Thu Hạc mở to mắt nhìn trần nhà trắng toát, cứ ngỡ mình thật sự đi gặp bà nội.

Cậu cử động cơ thể đau nhức vì sốt, nghiêng đầu, mới nhận ra đây là phòng bệnh viện, còn là phòng đơn.

Lý Đồng Thượng nằm dài trên giường kèm bệnh, ngủ say như chết.

Bình Thu Hạc khẽ thở phào.

Tối qua cái vụ Kinh Dương phá cửa xông vào dùng áo khoác “ám sát” cậu đúng là mơ thật…

Két—

Cửa phòng bệnh phát ra tiếng đẩy khẽ khàng. Bình Thu Hạc không đeo kính, nheo mắt nhìn.

Một bóng dáng cao lớn lén lút bước vào, rón rén nhấc chân, rón rén bước vào… rồi đối diện ánh mắt cậu.

Là Kinh Dương, chiếc khuyên tai hình móng mèo lấp lánh cả ban ngày.

Bình Thu Hạc: … Ác mộng hóa thành hiện thực.

“Đến trộm đồ à?” Cậu mở miệng, giọng còn hơi khàn.

Kinh Dương lập tức bỏ cái vẻ lén lút, ánh mắt thoáng mơ hồ: “Mày… mày đừng nói gì cả.”

Dù đứng thẳng tắp, Bình Thu Hạc vẫn thấy tên này trông có vẻ… chột dạ.

… Sao lại thế?

Kinh Dương bình thường không giống kiểu người làm chuyện xấu mà biết chột dạ.

Cổ họng khô khốc, Bình Thu Hạc chống gối ngồi dậy, cố sức đưa tay về phía tủ đầu giường. Vừa tỉnh, đầu ngón tay cậu run run, trông như sắp tắt thở.

Kinh Dương không chịu nổi cái dáng vẻ yếu ớt này, bước hai bước tới, chặn tay cậu lại.

[Nước…](*)

(*) Sau khi check lại Tra phát hiện những chap trước bị lỗi không in nghiêng được câu nên từ chap này Tra sẽ để những đoạn suy nghĩ của Bình Thu Hạc vào trong ngoặc [...].

Hắn nghe thấy giọng Bình Thu Hạc.

“Để tao lấy cho.” Kinh Dương nói, rồi kéo tay áo pijama mỏng của cậu, nhét tay cậu trở lại vào chăn.

Bình Thu Hạc, bị hành động khó hiểu này làm cho ngơ ngác: ?

Cậu vừa định mở miệng chửi, một cốc nước bỗng xuất hiện trước môi.

“Mày làm — ực ực…”

Bình Thu Hạc chẳng kịp thắc mắc làm sao Kinh Dương biết cậu muốn uống nước, tu một hơi hết cốc. Hai giây sau, từ giường kèm bệnh bên cạnh vang lên tiếng động.

Lý Đồng Thượng sột soạt chỉnh góc chăn: “Cái kia… tao có nên tránh mặt một lúc không?”

Bình Thu Hạc sặc, nghiêng đầu tránh cốc nước, rồi nghe Kinh Dương hỏi bằng giọng thẳng đuột: “Sao?”

Dùng mu bàn tay lau vệt nước bên môi, Bình Thu Hạc hạ giọng, học theo Kinh Dương, nhìn Lý Đồng Thượng: “Sao?”

Lý Đồng Thượng nhìn hai người, “rầm” một tiếng nằm vật xuống, rồi lại ngồi dậy, cười hề hề: “Hê…”

*Gặp lần đầu đã thấy hai con chó này đúng là trời sinh một cặp.*

Dĩ nhiên, câu này cậu ta đủ thông minh để không nói ra.

Kinh Dương linh cảm tên này lại thầm nghĩ gì đó không hay, bước qua, ngồi xuống giường kèm bệnh, vỗ giường: “Mày giơ tay ra.”

Hắn không tin là không nghe được gì thật.

Lý Hòa Thượng sờ cái đầu trọc, nhếch miệng: “Không có sở thích đó, muốn thì thêm tiền.”

Kinh Dương: ?

Hắn vốn định học Bình Thu Hạc tát cho một cái, vừa tự nhiên lại tạo cơ hội tiếp xúc thân thể, chẳng hề gượng ép. Nhưng bị Lý Đồng Thượng nói thế…

Hắn cúi nhìn tay Lý Đồng Thượng, mặt méo xệch.

Quái thật.

Quái mà ghê.

Lý Đồng Thượng cười hì hì, chẳng để ý, nhưng Bình Thu Hạc lại dừng ánh mắt trên người Kinh Dương vài giây, trong lòng thấy kỳ lạ, tạm thời gác lại.

“Kinh Dương.” Cậu vừa mở miệng, Kinh Dương đã khẽ giật mình, cử động thiếu tự nhiên.

“Hôm qua là mày đưa tao vào viện?”

Tiếc là cách thì hay, nhưng người lại chẳng phát ra âm thanh suy nghĩ gì.

Không nghe được tiếng lòng, Kinh Dương thất vọng ghê gớm, đầu óc đang phi ngựa thì nghe giọng Bình Thu Hạc.

“Cảm ơn.” Cậu nói, hai chữ đơn giản, nhưng rất trịnh trọng.

Là giọng điệu Kinh Dương chưa từng nghe.

Hắn theo bản năng buông tay, nhìn về phía Bình Thu Hạc. Lý Đồng Thượng nhân cơ hội chuồn mất, Kinh Dương cũng chẳng buồn túm lại.

Bình Thu Hạc tựa đầu giường, lặng lẽ nhìn hắn hai giây, rồi cụp mắt xuống.

Tối qua Kinh Dương đã nhận ra, lông mi Bình Thu Hạc rất dài, cong cong như cánh cung.

Lúc ấy Bình Thu Hạc chắc chắn sốt đến mơ hồ, người vốn hận không thể bọc mình trong chăn, vậy mà dùng hết sức nắm lấy vai áo hắn, dính chặt, nhất quyết không chịu nằm lên giường cấp cứu.

May mà chỉ cần truyền nước. Bác sĩ bảo hắn đỡ người ngồi, trên dãy ghế lạnh lẽo, Kinh Dương nghiêng đầu là thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu Bình Thu Hạc… và hàng lông mi rũ xuống, khẽ rung mỗi khi cậu thở mạnh.

Nhìn mềm mại thật.

Bình Thu Hạc cúi đầu chỉnh lại tay áo bị Kinh Dương nắm, chưa đầy vài giây, ngẩng lên thì thấy hắn cứng ngắc quay đi, cổ đỏ bừng như cháy.

Bình Thu Hạc nghi hoặc.

Kinh Dương hôm nay… không, từ hôm qua đến giờ, cứ kỳ kỳ lạ lạ. Như là… chột dạ.

Tình huống hôm nay đặc biệt, Bình Thu Hạc quyết định cho con chó Kinh Dương một ngày miễn nghe chửi nên không mở miệng nói gì.

Cửa bị gõ hai tiếng, bác sĩ kiểm tra phòng bước vào, đối chiếu số giường và tên, hỏi han tình trạng của Bình Thu Hạc rồi đồng ý cho cậu xuất viện vào giữa trưa.

“Nhưng lát nữa phải truyền thêm một bình nữa.” Bác sĩ nói.

Bình Thu Hạc gật đầu.

“Cũng may đây là bệnh viện tư.” Bác sĩ tóc còn dày, trông còn trẻ, vừa ký đơn vừa lẩm bẩm. “Nếu là bệnh viện công, chắc đã đuổi cậu đi lâu rồi, haha.”

“Bệnh viện tư đúng là khác, đến giường kèm bệnh cũng thoải mái.” Lý Đồng Thượng ló đầu vào nhìn tên bệnh viện trên đơn phiếu. “Bệnh viện tư Lập Lương… Tên hay ghê.”

Bác sĩ nói: “Viện trưởng của chúng tôi tên Tô Lập Lương.”

Bình Thu Hạc đang im lặng bỗng ngẩng phắt lên.

Kinh Dương nhìn cậu: “Sao thế?”

Bình Thu Hạc lắc đầu.

… Tô Lập Lương, người đàn ông mà mẹ cậu tái hôn tên cũng giống như thế. Hồi đó cậu không được mời đến lễ cưới, chỉ nghe người ta nói người đó làm trong ngành y dược, gia sản kếch xù.

Bình Thu Hạc liếc đơn thuốc, giá cả đắt hơn bệnh viện công không ít. Cậu cụp mắt, khẽ cười.

Mẹ giờ chắc sống tốt lắm, thảo nào thường xuyên gửi tiền cho cậu. Đặc biệt đầu năm nay, chẳng dịp gì, tài khoản cậu tự nhiên có thêm sáu con số. Bình Thu Hạc đoán có lẽ là quà sinh nhật 18 tuổi.

Lý Đồng Thượng vẫn trò chuyện với bác sĩ, đã chuyển sang chủ đề lương bổng. Bác sĩ chẳng kiêng dè, nói thẳng kiếm được kha khá, cấp cao hơn lương còn đủ mua cả mạng người.

“Có khi còn được bất ngờ. Đầu năm Tô viện trưởng phát hồng bao to cho bọn tôi, hình như vì vợ ông ấy có thai, ồn ào náo nhiệt một trận lớn…”

Câu sau, Bình Thu Hạc không nghe nữa, nụ cười bên môi dần tắt. Cậu trở lại vẻ mặt vô cảm thường ngày, môi khẽ mím.

Hóa ra… là vì thế. Cậu nghĩ.

Cũng là chuyện tốt.

Tính ngày, chắc mẹ đang trong tháng hoặc vừa ra tháng… Thảo nào không đến dự sinh nhật dì cả.

Hồi đó mẹ sinh cậu một mình, không nghỉ ngơi đủ, sức khỏe luôn kém. Lần này liệu có đỡ vất vả hơn không? Giờ tiền bạc và thời gian đều dư dả, có dưỡng lại được chút nào không…

Bình Thu Hạc như bừng tỉnh, nhìn quanh tìm điện thoại định nhắn tin cho mẹ… Bỗng phần da sau gáy bị Kinh Dương không nhẹ không nặng đè lại.

“Để tao lấy cho.” Kinh Dương nói, mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy điện thoại của cậu ra.

Bình Thu Hạc do dự, không nhận ngay.

Kinh Dương không tin nổi: “… Muốn lót giấy nữa à?”

Bình Thu Hạc đúng là hơi ghét cái điện thoại lấy từ ngăn kéo bệnh viện, nhưng sao Kinh Dương biết?

Cậu đang định nhăn mặt nhận, Kinh Dương đã chạy sang bàn trà lấy tờ giấy lót sau điện thoại.

“Tay tao không có cách nào sạch hơn cả.” Hắn nói. “Chẳng lẽ muốn chặt tay tao đi?”

Bình Thu Hạc nhận lấy, còn hơi ngơ ngác, phun ra hai tiếng “Cảm ơn” khô khan.

Kinh Dương dường như cũng không quen, chẳng đáp lại.

Bàn tay trên gáy cậu rời đi.

Vị bác sĩ này hình như là fan của viện trưởng, ký xong đơn vẫn thao thao bất tuyệt. Kinh Dương hắng giọng, pha trò: “Bác sĩ tốt, trò chuyện lâu thế, giảm giá được không?”

Bác sĩ: ?

Kinh Dương nhún vai, giơ tay: “Tôi là sinh viên.”

Bác sĩ nuốt cục tức, nghiến răng: “Tôi cũng từng là sinh viên! Tôi đi đây!”

Nhìn bóng lưng bác sĩ vội vã rời đi, Kinh Dương cười khoái chí, quay lại thì thấy Bình Thu Hạc nghiêng đầu, tò mò nhìn hắn.

Hai người chạm mắt, Bình Thu Hạc mở miệng: “Vừa nãy mày bóp gáy tao làm gì?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc