Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 6: Kinh Dương... Muốn Mày

Cài Đặt

Chương 6: Kinh Dương... Muốn Mày

2 giờ sáng, KTV vẫn gào rú như quỷ khóc sói tru.

Kinh Dương ngồi trên ghế cao ở quầy bar, một chân chạm đất, vẫn mặc cái áo thun ngắn tay ban ngày, đầu đội một cái vương miện đồ chơi bằng thủy tinh lấp lánh, chẳng buồn tháo xuống. Hắn nhấp từng ngụm đồ uống, ngẩn ngơ.

“Đệt!” Bỗng Lý Đồng Thượng đang chơi bài gần đó hét lên. Mọi người nhìn qua, Kinh Dương mở miệng hỏi: “Gì thế?”

Lý Đồng Thượng gãi đầu: “Thu Hạc hình như bị bệnh.”

Kinh Dương đang uống thì khựng lại: “Sao mày biết?”

Lý Đồng Thượng đặt điện thoại sang một bên, vừa đánh bài vừa giải thích: “Thằng mũm mĩm phòng bên nhắn tao. Thu Hạc từ đầu năm học đến giờ lần đầu nhắn nó, không ngờ là để hỏi mượn thuốc hạ sốt.”

“Thật sự từ đầu năm chưa nói chuyện với ai à?” Đội trưởng đội bóng ngạc nhiên. “Bạn cùng phòng của mày đúng là đặc biệt.”

Nói xong, anh ta liếc nhìn Kinh Dương.

Kinh Dương vẫn ngẩn ngơ, không tiếp lời.

Đội trưởng huých khuỷu tay vào hắn: “Sao thế, thọ tinh của chúng ta hôm nay cứ như mất hồn.”

“… Không có gì.” Kinh Dương hoàn hồn, xua tay, hỏi Lý Hòa Thượng: “Nghiêm trọng không?”

“Gì… à, mày nói Thu Hạc.” Lý Hòa Thượng cười. “Chắc không nặng đâu. Thu Hạc bảo không sao, thằng mũm mĩm vừa chơi game xong còn gõ cửa, không ai mở, chắc ngủ rồi… Ê, tới lượt tao ra bài!”

“Không về kiểm tra à?” Học tỷ năm hai quản lý đội bóng, ngồi cạnh bạn trai đội trưởng, vừa xem bài vừa hỏi.

Lý Đồng Thượng bảo không cần: “Thu Hạc trông yếu đuối thế thôi, chứ tự lo tốt lắm. Cậu ấy bảo không sao thì chắc chắn không sao. Sáng mai về tao mua cháo cho là được.”

Kinh Dương lặng lẽ nghe, từ chối chơi bài vài ván, rồi cuối cùng vẫn đứng dậy.

“Tao ra ngoài một lát, tụi mày chơi đi. Ghi hóa đơn vào tài khoản tao.”

Chẳng đầy hai phút, hắn quay lại, lấy luôn cái hộp quà vẫn chưa mở trên quầy bar.

Trong lúc chờ xe, Kinh Dương ôm hộp quà, cảm giác như đang cầm cái hộp Pandora, do dự mãi vẫn không mở ra.

Hắn cầm điện thoại nhắn WeChat cho Bình Thu Hạc.

[jyovo: Còn sống không?]

[Thu hồi]

[jyovo: Còn tỉnh không?]

Bình Thu Hạc không trả lời.

---

Bình Thu Hạc đang mơ.

Giấc ngủ này thật sự chẳng yên ổn, từng cơn ác mộng liên hoàn như phim kinh dị được thiết kế riêng, khiến cậu sợ hãi, chán ghét đủ cả. Bình Thu Hạc muốn tỉnh nhưng không sao mở mắt được.

Cho đến khi *“BÙM”*, trong mơ, một thiên thạch giáng xuống, đè bẹp tất cả những kẻ từng bắt nạt cậu. Bình Thu Hạc giật mình mở mắt, ngẩn ra, tưởng mình vẫn đang mơ.

Cửa phòng ký túc bị đẩy ra, bản lề cửa phát ra tiếng “kẽo kẹt”, một bóng đen cao lớn đứng đó, vừa đỡ tường vừa xuýt xoa.

Không phải Lý Đồng Thượng… Lý Đồng Thượng không cao thế.

Mà hắn ta quen thuộc bài trí trong phòng nên sẽ chẳng bao giờ bị cái ván trượt tuyết cậu đặt cạnh cửa làm bẫy đập trúng chân thế kia.

Ừ… chắc là Kinh Dương.

Hắn đến làm gì?

Bình Thu Hạc hơi bực, mơ màng nhíu mày, kéo chăn định quay đi. Bóng đen ở cửa thấy cậu động đậy, vội bước nhanh tới, giơ tay qua lớp quần áo đè vai cậu lại. Bình Thu Hạc lập tức như chim nhỏ bị kẹp cánh, không nhúc nhích nổi.

Bình Thu Hạc há miệng thở hổn hển, ngày thường đã lười mắng người, giờ càng chẳng có sức.

Ánh sáng mờ mờ từ hành lang hắt vào, viền một đường sáng lên nửa gương mặt Kinh Dương.

Bình Thu Hạc gọi hắn là “lừa tai to” không phải không có lý. Vành tai Kinh Dương dày, kiểu tai có phúc trong truyền thuyết. Nghe đồn hồi tốt nghiệp cấp ba, lúc đi xỏ khuyên tai, hắn còn bị gia đình đánh vì phá hỏng vận may.

Tay Kinh Dương vừa chạm lên vài giây, Bình Thu Hạc đã nghe hắn lẩm bẩm chửi thề gì đó.

Ngay sau đó, cậu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người mơ màng bị lôi ra khỏi chăn, lúc thì bị xách lên, lúc thì bị thả xuống. Rồi sau đó, một chiếc áo khoác được khoác đại lên người cậu.

Trong bóng tối, Kinh Dương còn luống cuống nhét đầu cậu vào tay áo!

… Hóa ra là đến ám sát tao.

Bình Thu Hạc vùng vẫy, thò tay từ cổ áo ra cào bừa, dùng chút sức lực cuối cùng, vừa hay túm được cái tai to của con lừa.

*”Kinh Dương! Muốn chết hả mày!”*

Kinh Dương run tay, theo bản năng buông ra, “bộp” một tiếng, ném Bình Thu Hạc trở lại giường, đầu óc ong ong.

*Kinh Dương… muốn mày.*

Dưới ánh sáng mờ nhạt từ hành lang, Kinh Dương thấy đôi mắt thường ngày lạnh lùng của Bình Thu Hạc giờ long lanh nước, vừa chất vấn vừa giận dữ nhìn hắn, nhưng lại chẳng dùng chút sức nào.

Hình như hắn vừa ném người ta tan nát.

Vành tai vừa bị chạm nhẹ bắt đầu nóng ran. Kinh Dương nghi ngờ mình bị Bình Thu Hạc lây bệnh, nóng đến bốc khói, tay chân luống cuống.

Mãi một lúc sau, lần đầu tiên trong đời, hắn nói chuyện nhỏ như muỗi kêu, lắp bắp mở miệng.

“Tao, tao không cố ý…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc