Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 5: Ốm

Cài Đặt

Chương 5: Ốm

“Em thật sự không bao giờ nghĩ tới chuyện này.”

Dưới ánh sáng vàng ấm áp của chiếc đèn bàn, gương mặt lạnh như băng của Bình Thu Hạc vẫn chẳng hề tan chảy. Cậu khép sách toán cao cấp lại, mặc kệ người bên cạnh cố ngăn, đứng dậy định đi.

“Đừng, đừng, đừng mà, em họ tốt của anh! Anh xin em, giúp anh lần này thôi!” Người thanh niên trạc tuổi cậu, trông cũng ra dáng người mẫu, giờ lại đang níu tay áo Bình Thu Hạc, nước mắt nước mũi tèm lem. “Chỉ có em giảng bài là anh hiểu! Cầu xin em, em ơi, năm nay anh mà trượt lần nữa là phải ra trường luôn đấy. Em, em là em ruột của anh! Em lười thế này, anh bị mẹ đánh chết rồi ai chuyển tiền cho em nữa?”

Bình Thu Hạc: ?

“Em không lười.” Cậu nhấn mạnh. “Em chỉ… lười nói chuyện thôi.”

Cũng lười giải thích lần thứ N về năm chữ “Quy tắc L’Hôpital”.

Bình Thu Hạc không hiểu nổi, gặp dạng đề này cứ trực tiếp áp dụng là xong, có gì khó đâu? Đến cái đầu chó của Kinh Dương cũng làm được mà.

Cậu tự động lờ đi việc Kinh Dương thực ra dù gì cũng là học sinh đứng nhì trường suốt bao năm cấp ba.

Kinh Dương có thể là chó thật, nhưng ít ra cũng là con chó có chỉ số thông minh vượt chuẩn loài người.

“Gâu! Gâu! Gâu!”

Ngoài cửa vang lên một tràng tiếng kêu quái dị, khiến Bình Thu Hạc đau cả đầu. Anh họ xót con mà mở cửa, con chó tai to lập tức lao vào, rối rít chạy thẳng đến chân Bình Thu Hạc, quấn quýt đòi cậu bế.

Bình Thu Hạc vốn không ưa gì Kinh Dương, cùng mọi thứ liên quan đến hắn, bao gồm cả con chó giống Bichon này.

Cậu đặt biệt danh cho Kinh Dương từ hồi cấp ba, còn con chó này thì gặp ở nhà anh họ khi lên đại học. Tính theo thứ tự trước sau, Kinh Dương theo vai vế sẽ là anh của con chó này.

Nghĩ thế, Bình Thu Hạc bất giác phì cười, hiếm hoi đưa tay vuốt đầu con chó hai cái. Là một người vốn thuộc cộng đồng yêu mèo ghét chó, đây đúng là hành động phá lệ.

Con chó ngừng sủa, nhưng anh họ lại bắt đầu gào lên: “Thu Hạc, em ruột ơi, anh trả thêm tiền, thêm tiền được không? Một buổi dạy một ngàn tệ!”

Bình Thu Hạc lắc đầu, con chó thì dùng đuôi quật liên hồi vào cẳng chân chủ nhân.

“Không phải vấn đề tiền.” Anh họ như kiến bò chảo nóng, bỗng lóe lên ý tưởng. “Tháng sau làng đại học có trận bóng rổ, em biết không?”

Lắc đầu.

“Cái thằng Kinh Dương trong đội bóng trường em, không phải quan hệ với em tệ lắm à?”

Bình Thu Hạc nghiêng đầu, chớp mắt, ra hiệu cho anh họ nói tiếp.

Anh họ vỗ đùi đánh đét: “Anh giúp em xả giận, cho nó mất mặt trên sân đấu!”

Bình Thu Hạc liếc nhìn người anh họ đầu óc ngu si tứ chi phát triển, lại nghĩ đến sức trâu bò của Kinh Dương, quyết định nhận tấm lòng của anh họ.

“… Ừ, cố lên.” Cậu nói, giọng điệu thường thường.

Anh họ mừng ra mặt, trước khi hết kiên nhẫn thì lôi con chó khỏi đùi Bình Thu Hạc, nhìn đồng hồ: “Nếu không hay tối nay ở lại đây đi? Trên lầu có phòng khách.”

“Em về.” Bình Thu Hạc đáp. Anh họ không giữ thêm, vớ chìa khóa xe định đưa cậu về trường, nhưng Bình Thu Hạc lại khéo léo từ chối.

Anh họ nhất quyết tiễn cậu ra cổng khu chung cư. Hai người đi trên đường, anh họ bỗng nhớ ra: “À đúng rồi, Thu Hạc, giữa tháng Giêng sang năm, mẹ anh thọ sáu mươi, định tổ chức tiệc nhỏ ở nhà. Thời gian vừa hay sau kỳ thi của em, em cũng đến nhé.”

Bình Thu Hạc do dự một chút, rồi gật đầu đồng ý.

“Dì thích gì?” Cậu nghĩ một lúc, nhắc đến hai thương hiệu trang sức xa xỉ. Anh họ thiếu kiến thức gãi đầu, nói không rành.

“Đừng mua đồ đắt, em vẫn còn là sinh viên.” Anh họ bảo.

“Chẳng để làm gì.” Bình Thu Hạc cười khẽ. “Biết đâu tiền mặt của em còn nhiều hơn của anh.”

Anh họ sững người, rồi tuôn một tràng chửi bới, mãi đến khi đứng yên ở cổng khu chung cư chờ xe cùng cậu mới im lặng.

“Anh, mẹ em có đến không?” Bình Thu Hạc đột nhiên hỏi, giọng nhẹ bẫng, tan biến trong gió đêm.

“À… chắc không đâu.” Anh họ đáp, nhưng Bình Thu Hạc để ý thấy vẻ mặt anh ta không tự nhiên, như đang giấu điều gì.

Cậu lên xe, anh họ nhìn theo xe đi xa mới rời đi.

Bình Thu Hạc lặng lẽ thở dài.

Hồi nhỏ bố mẹ cậu ly dị, mỗi người tái hôn, vốn chẳng thân thiết gì. Không liên lạc thì thôi, vậy mà đến khi cậu chuyển trường lớp 12, mẹ cậu không biết từ đâu hay tin, kể chuyện cậu học ở đây cho dì cả ở địa phương nhờ dì chăm sóc.

Bình Thu Hạc thấy hơi buồn cười. Mười tám tuổi rồi, còn chăm sóc gì nữa?

Cậu vốn không muốn làm phiền người ta, nhưng lần đầu đến nhà giải một bài toán cho anh họ đang lo thi lại, cậu bị anh ta khóc lóc giữ lại làm gia sư. Sau đó, bất ngờ hợp cạ với anh họ, cậu nhận dạy một buổi mỗi tuần—dĩ nhiên, dì cả không biết gì hết, vì chẳng ai nghĩ một học sinh cấp ba có thể dạy toán đại học cho sinh viên năm ba.

Năm lớp 12, cậu giúp anh họ vượt qua môn vật lý đại cương. Đến khi cậu lên năm nhất đại học, anh họ năm tư lại phải học lại môn toán cao cấp.

Trong xe đặt qua mạng nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền, khiến người ta buồn nôn. Bình Thu Hạc hạ cửa sổ nhưng lại hắt xì một cái. Tài xế liếc cậu qua gương chiếu hậu, tốt bụng kéo cửa sổ lên lại.

Bình Thu Hạc không nói gì, cũng không hạ cửa sổ nữa. Cậu tựa lưng vào ghế, giơ tay xoa đầu đau nhức, thầm cầu đừng bị bệnh.

Danh ngạch giao lưu đã được xác nhận nhưng cậu còn nhiều thứ phải chuẩn bị…

Nhưng đời chẳng như ý.

Nửa đêm sốt cao, phản ứng đầu tiên của Bình Thu Hạc là may mà hồi tối không ngủ lại nhà anh họ, nếu không lại phiền người ta.

Ký túc xá vắng tanh.

Phòng bốn người, nhưng chỉ có ba sinh viên ở là cậu, Lý Đồng Thượng và Kinh Dương.

Oan gia ngõ hẹp nhưng tiền nhiều là giải quyết được tất cả. Phú nhị đại Kinh Dương dọn ra ngoài ở, căn phòng bốn người rộng rãi bỗng thành phòng đôi của cậu với Lý Đồng Thượng, yên tĩnh vô cùng.

Bình Thu Hạc vốn thích yên tĩnh, nhưng giờ phút này lại thấy ồn ào chút cũng được.

Mí mắt nặng trĩu, cậu biết mình đang sốt, hơi thở yếu đến mức chẳng cảm nhận được. Cậu mò mẫm lấy điện thoại.

1:40 sáng.

Lý Đồng Thượng… ừ, chắc đi dự tiệc sinh nhật của Kinh Dương rồi.

Cơm hộp không vào được trường, giờ này đến shipper cũng chẳng tìm đâu ra. Bình Thu Hạc nghĩ một lúc, hay đúng hơn là mơ màng rất lâu, cuối cùng tìm được WeChat của sinh viên phòng bên cạnh, hỏi xem có thuốc hạ sốt không.

Bên phòng kia thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng chơi game, rõ ràng chưa ai ngủ. Bình Thu Hạc nhanh chóng nhận được trả lời.

[Không có đâu.]

[Sao, mày bệnh à? Nghiêm trọng không?]

Bình Thu Hạc thở hắt ra, mắt nhắm hờ gõ chữ.

[Ướt Mà Ỷ Lại: Không sao.]

Đối phương đáp lại [Ừ ừ, tốt], rồi phòng bên lại vang lên tiếng hét “Mẹ kiếp, ở điểm A có người!”.

Bình Thu Hạc đẩy điện thoại ra xa, nhắm mắt lại.

… Ngủ trước đã, sáng mai tính tiếp.

Nếu không dậy nổi… hai chân lạnh toát, thì cũng tốt, đi gặp bà nội luôn.

Cậu rúc vào chăn, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc