Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cách đó không xa, Lý Đồng Thượng – bạn cùng phòng – vẫy tay với cậu, bên cạnh là một đám cao to mặc đồng phục đội bóng.
Phía sau đám cao to là một chiếc xe buýt!
Lý Đồng Thượng gọi: “Cậu không kịp xe trường hả? Lên xe bọn này về chung đi!”
Bình Thu Hạc ôm hộp quà chạy chậm qua.
“Cậu ôm cái hộp này như ôm bình tro cốt ấy.” Lý Đồng Thượng là dân thể dục, mở miệng so sánh hết sức thô thiển.
“Cho Kinh Dương.” Bình Thu Hạc đáp.
Lý Đồng Thượng nghẹn họng.
Hắn là bạn cùng phòng của Bình Thu Hạc, đồng thời là đồng đội bóng rổ của Kinh Dương. Hai người này không hợp nhau, nhưng hắn thì quý mến cả hai như anh em của mình.
“Cậu biết hôm nay sinh nhật Kinh Dương không?” Hắn hỏi.
Đến lượt Bình Thu Hạc bất ngờ. Cậu do dự không biết có nên tặng quà hôm nay không, vô tình làm lỏng tay cầm đồ.
Bộp! Túi tài liệu kẹp dưới nách rơi xuống, úp mặt xuống nền xi măng bẩn thỉu.
Gió lạnh làm đầu óc cậu hơi nặng, động tác cúi nhặt chậm mất hai nhịp. Tay vừa đưa ra được nửa chừng thì bị một bàn tay đeo nhẫn ở ngón út chặn lại.
Chủ nhân bàn tay nhấc túi tài liệu lên, chỉ cầm một góc, lắc lư như sắp quăng đi.
“Này, hôm nay không cắm rễ ở thư viện à?”
Giọng người này trời sinh to hơn người bình thường, đứng gần hắn làm Bình Thu Hạc ong cả đầu.
Cậu lùi nửa bước, ngẩng mắt nhìn – trong thời tiết 12-13 độ, tên này chỉ mặc áo hoodie ngắn tay, đúng kiểu bệnh thần kinh điển hình.
Bệnh thần kinh đeo khuyên tai, kẹp bóng rổ dưới nách, một tay đút túi quần, mặt mang nụ cười cà lơ phất phơ, chờ cậu trả lời.
Dáng vẻ vừa thiếu đánh mà lại vừa có chút ngoan ngoãn.
Bình Thu Hạc bị ý nghĩ của mình chọc cười, nhưng cảm thấy cười cho hắn xem thì hãnh diện quá, bèn kiềm lại, đôi môi xinh đẹp khẽ nhếch, nhàn nhạt phun một câu: “Liên quan gì tới mày.”
Kinh Dương: ?
“Sáng sớm đã công kích mạnh thế này.” Hắn đập mạnh quả bóng xuống, rồi lật tay vớt lên. “Tối nay sinh nhật tao, mày đừng có tới dự.”
“Cảm ơn, thế càng thanh tịnh.” Bình Thu Hạc vốn định dừng ở đó, nhưng hai giây sau, phá lệ mở miệng hỏi: “Hôm nay là sinh nhật mày thật à?”
Kinh Dương hếch cằm, “Ừ hừ” một tiếng, rồi đưa túi tài liệu về cho cậu.
Túi tài liệu xoay nửa vòng trong tay hắn, mặt trên dính vài vệt bẩn rõ ràng. Bình Thu Hạc nhìn túi, rồi nhìn bàn tay cầm bóng rổ rõ ràng chưa rửa của Kinh Dương, nhíu mày.
Kinh Dương “chẹp” một tiếng.
Từ lần đầu gặp Bình Thu Hạc ở cấp ba, hắn đã thấy cậu ta mắc bệnh sạch sẽ hơn cả đám thiếu gia bạn hắn. Lại còn lạnh lùng, như thể muốn cách ly cả thế giới, đứng chót vót trên mây, không dính khói bụi trần gian.
“Tao ném lại xuống đất cho mày nhé?” Hắn cười nhạo.
Bình Thu Hạc mặc kệ, lấy tờ giấy lót để nhận túi, kéo một cái về phía mình nhưng túi không động đậy.
Cậu ngẩng lên, trừng mắt.
Dù Bình Thu Hạc lúc nào cũng lạnh mặt, ít nói, nhưng bù lại, cậu có đôi mắt rất biết “mắng” người.
Tiếc là Kinh Dương da dày thịt béo xuất hiện, dùng sự thật chứng minh rằng dùng mắt mắng người không ăn thua, phải dùng mồm mới được.
“Nhả ra.” Cậu phun từng chữ như vàng.
Kinh Dương: ?
“Đối xử với tao như chó hả!?” Kinh Dương bật cười, kẹp quả bóng, mạnh mẽ giật lấy bàn tay trắng trẻo của Bình Thu Hạc, ép lên mặt bẩn của túi tài liệu. “Của mày tất.”
Bình Thu Hạc không tránh kịp, hít sâu một hơi, ghét bỏ Kinh Dương đến đỉnh điểm, cắn răng, lập tức quyết định cái hộp quà này nhất định phải tặng.
Tối nay, Kinh Dương chắc chắn sẽ mở quà trước đám đông. Mở hộp ra, đầu tiên thấy logo Học viện Quốc Hàng, rồi đến “Dự án giao lưu”. Đợi mọi người ầm ĩ vỗ tay, nhìn xuống dưới mới thấy dòng chữ “Chúc mừng Bình Thu Hạc” to đùng. Kinh Dương hẳn sẽ thẹn quá hóa giận mà lật tờ giấy lại, lúc đó sẽ lộ ra dòng lưu niệm cậu viết:
*“Cháu trai, ngoan ngoãn ở nhà đi nhé :)"
*
Bình Thu Hạc sướng rơn.
Bỗng dưng, cậu có chút muốn đi dự sinh nhật hắn, xem màn kịch trực tiếp.
“…Muốn đi dự sinh nhật hắn.”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, khiến Kinh Dương sững người. Hắn định lắng nghe thì giọng nói biến mất.
Bình Thu Hạc hất tay hắn ra, nhìn mu bàn tay không dính bẩn hay mồ hôi như tưởng tượng, nhưng vẫn lấy khăn giấy lau hai cái để thể hiện sự khinh bỉ.
Kinh Dương im lặng một lúc, làm Bình Thu Hạc không quen, nghiêng đầu nhìn. Thằng cha này thần sắc hoảng hốt, như đang mở cánh cửa thế giới mới.
“Mày…, mày vừa nói gì à?” Kinh Dương hỏi.
Bình Thu Hạc lặng thinh.
Ý gì đây, Kinh Dương, mày giờ mắng người theo cách cao cấp như này à?
Cậu không thèm để ý tên động kinh này, đi theo Lý Đồng Thượng lên xe, rồi thấy thằng mặt chữ điền ban nãy, dưới chân còn lăn quả bóng rổ. Nhìn hai thứ kết hợp, Bình Thu Hạc cuối cùng nhớ ra hắn là ai.
Một thằng điên cùng trường cấp ba khi trước, dân thể dục, ngu ngốc không ai bằng.
Mặt chữ điền nhìn cậu không thân thiện lắm, Bình Thu Hạc lờ đi, chủ động ngồi hàng cuối, cách xa đám người lạ mặt.
Trước khi cửa xe đóng, một bóng dáng rất “chó” nhảy lên – là Kinh Dương vừa đứng ngây ra dưới kia.
Xe lắc lư chạy đi, Kinh Dương không giảm tốc độ, mắt nhìn thẳng, lướt qua mấy ghế trống phía trước, đi thẳng tới chỗ Bình Thu Hạc. Trong ánh mắt *“Mày bị điên à”* của cậu, hắn ngồi phịch xuống, chân dài chen chúc làm Bình Thu Hạc bản năng rụt người, nhưng lập tức phản ứng lại, không cam lòng mà huých mạnh trở lại.
“Đừng ngồi đây.” Cậu đuổi thẳng.
“Xe của tao.” Kinh Dương từ chối. Nói thật, đúng là xe do vị thiếu gia này tài trợ cho đội bóng trường.
Lý Đồng Thượng, ngồi hàng trước chuẩn bị sẵn sàng lao lên can nếu hai đứa đánh nhau, thần kinh căng như dây đàn.
Đợi hai giây, Bình Thu Hạc hỏi: “Dự án giao lưu Quốc Hàng, sao mày không đi thi?”
“Huấn luyện đội bóng.” Kinh Dương cân quả bóng trong tay.
Bình Thu Hạc nhíu mày: “Chỉ vì thế?”
“Chứ sao?”
Bình Thu Hạc lười nói nhiều, đeo tai nghe chống ồn, nghiêng đầu về phía cửa sổ, không thèm để ý nữa.
Trong xe bật điều hòa ấm áp, đúng nhiệt độ lý tưởng để ngủ.
Kinh Dương đặt quả bóng xuống, vẻ mặt nghiêm túc, trong đầu tua lại cảnh vừa rồi.
Suy nghĩ một lúc, Kinh Dương định mở miệng hỏi, nhưng thấy Bình Thu Hạc nhắm mắt, sắc mặt không tốt, không biết ngủ hay chết rồi.
Hắn nghiêng về vế sau, chần chừ một lát, không quấy rầy “thi thể” của cậu nữa.
Ghế đôi không có tay vịn, xe quẹo cua, tay Bình Thu Hạc đặt giữa hai người vô tình chạm vào tay Kinh Dương.
Chỉ một cái chạm nhẹ, Kinh Dương đã cứng người.
Bình Thu Hạc đang mải nghĩ ngợi miên man, không để ý cú chạm này, đương nhiên cũng không thấy Kinh Dương trợn mắt, điên cuồng vỗ lỗ tai, rồi thử thăm dò ngồi sát vào một chút.
Kinh Dương tưởng Bình Thu Hạc sẽ tránh, nhưng không. Trên gương mặt trắng sứ của cậu, thoáng chút hồng nhạt.
Bình Thu Hạc không biết thằng cha này bị gì mà cứ chen lấn. Lười mở mắt, cậu thầm mắng trong lòng:
*"Thằng chó này sao không chịu tránh ra đi? Hai thằng đực chen nhau một chỗ thế này không thấy nóng điên lên à?"*
Xe lắc lư, tay Kinh Dương thỉnh thoảng chạm vào cổ tay gầy guộc của Bình Thu Hạc. Tín hiệu đọc tâm chập chờn như sóng kém, nhưng từng chữ đều rõ mồn một.
Giọng của Bình Thu Hạc, lạnh như băng, lại mềm mại như lụa, vang lên:
*“....không muốn tránh đi... hai người... cùng một chỗ thế này...”*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










