Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kinh Dương cảm thấy mình chắc chắn phát điên rồi.
Nếu không thì làm sao lại nghe thấy đối thủ không đội trời chung của mình - Bình Thu Hạc - một thằng con trai, thì thầm cái gì đó kiểu “cùng một chỗ”, “ở bên nhau” chứ?
Hắn vội vàng rụt tay lại, ngồi thẳng lưng như học sinh tiểu học, cơ thể nghiêng hết cỡ để tránh xa Bình Thu Hạc, tự vẽ trong đầu một đường ranh giới vô hình kiểu “vĩ tuyến 38 độ”.
Cứ thế, hắn ngồi cứng đơ suốt cả chặng đường.
Bình Thu Hạc thì chẳng biết từ lúc nào đã bị xe khách lắc lư ru ngủ. Đến một khúc cua, cái đầu đang dựa vào cửa sổ của cậu ta bỗng nghiêng sang phía bên kia.
Đầu cậu ta gật gù như gà mổ thóc, mắt thấy sắp va vào vai Kinh Dương.
Theo bản năng, Kinh Dương giơ tay định chặn cái đầu đó lại, nhưng ngay khi sắp chạm vào, hắn chợt nhớ ra chỉ cần động vào Bình Thu Hạc là sẽ nghe thấy mấy âm thanh quái dị. Thế là hắn vội rụt tay về.
Bộp.
Một tiếng va chạm khe khẽ.
Bình Thu Hạc giật mình tỉnh dậy, cái hộp trong lòng cũng suýt lăn xuống sàn.
Lúc này, Kinh Dương chẳng buồn đỡ, cũng chẳng thèm nhặt giúp. Chờ một lúc, hắn phát hiện Bình Thu Hạc cũng chẳng có ý định cúi xuống nhặt.
Bình Thu Hạc ngơ ngác ngồi thẳng dậy, ngáp một cái rõ to, rồi khoanh tay, mắt chẳng thèm nhìn ai, rõ ràng không định động lấy nửa ngón tay.
Cậu quyết định từ bỏ việc suy nghĩ xem lúc nào đưa quà là hợp lý. Thứ này đưa sớm thì sướng sớm, cậu chẳng muốn phải nhìn cái bản mặt ồn ào của Kinh Dương nhiều.
Kinh Dương càng thêm chắc chắn rằng “giọng nói” mình vừa nghe được chắc chắn chỉ là ảo giác do đầu óc có vấn đề.
Bình Thu Hạc đã ra vẻ ta đây, Kinh Dương tự nhủ mình cũng không thể thua kém. Hắn vắt chéo chân, hếch giọng: “Ha, chờ bản thiếu gia nhặt hộ à?”
Bình Thu Hạc ngồi vững như bàn thạch, nhàn nhạt đáp: “Tùy mày.”
Thấy cái kiểu dầu muối không thấm này, Kinh Dương cố tình dùng mũi chân đá nhẹ cái hộp, giả bộ tiếc rẻ: “Hộp này cô gái nào tặng mày thế? Người ta biết món quà của mình bị mày làm rơi xuống đất chắc buồn lắm…”
Kinh Dương hít một hơi, làm bộ định thở dài.
Bình Thu Hạc bất ngờ cười khẩy, đổi sang tư thế ngồi còn ngầu hơn cả Kinh Dương, khoanh tay trước ngực, khẽ hất cằm.
“Kinh cô nương, tặng cho mày đấy.”
Kinh Dương suýt nữa sốc đến đau cả hông.
Mãi một lúc sau, hắn mới há miệng được vài lần để tìm lại giọng nói, giọng bất giác hạ thấp mà chính hắn cũng chẳng nhận ra.
“… Ai cơ?”
Bình Thu Hạc liếc hắn, giơ tay chỉ vào chính mình: “Tao.” Rồi ngón tay cái hướng thẳng vào trán Kinh Dương. “Cho mày.”
Chúc mừng sinh nhật, bại ~ tướng ~ dưới ~ tay!
Khi bị một vật nhọn chỉ thẳng vào giữa trán, người ta thường bất giác cảm thấy căng thẳng. Kinh Dương theo bản năng giơ tay gạt ngón tay của Bình Thu Hạc ra. Khoảnh khắc da chạm da, giọng nói kia lại vang lên bên tai.
*”Chúc mừng sinh nhật”*
Hắn chỉ nghe được mỗi câu này.
Như sấm rền bên tai.
Kinh Dương chẳng biết mình đã nhặt cái hộp lên từ lúc nào. Khi định thần lại, hắn đã ôm cái hộp phấn hồng lòe loẹt, tràn ngập vibe thiếu nữ trong lòng, như thể nó là bảo bối gì đó.
Hắn cảm thấy nóng tay, cả người ngứa ngáy khó chịu, như một lữ khách lạc đường, phía trước tưởng chừng có phong cảnh đẹp, nhưng con đường lại mịt mù như muốn nuốt chửng người ta.
Bình Thu Hạc chẳng biết, cũng lười quan tâm mấy chuyện này. Cậu chỉ biết sau khi cậu hạ mình nhặt cái hộp lên đặt lại lên đầu gối tên này, con chó Kinh Dương kia bỗng im thin thít.
Hắn giống như kiểu… ừm, chó dữ bị nhét đồ chơi vào mõm.
Xe dừng lại, Bình Thu Hạc dùng đầu gối huých nhẹ Kinh Dương đang ngồi im như tượng, ra hiệu bảo hắn tránh ra, miệng còn dặn: “Quà đấy, tối về rồi mở.”
Trong đầu hắn như bị nhiễu sóng, liên tục tua đi tua lại mấy câu vừa nghe được, như ảo giác.
*“Muốn đến dự tiệc sinh nhật của hắn.”*
*“Muốn hai người ở cùng với nhau.”*
*“Chúc mừng sinh nhật…”*
*“Kinh Dương.”*
Hắn thậm chí còn cảm nhận được chút tiếc nuối và buồn bã trong hai câu cuối.
Đầu Kinh Dương ong ong, một tay ôm bóng rổ, một tay cầm hộp quà, xuống xe. Trong cơn hoảng hốt, hắn cảm thấy mình như bà thím về quê, tay trái cầm gà, tay phải ôm vịt, đi trên bờ ruộng lúc nông lúc sâu.
Hắn… đọc được tâm trí người khác sao?
Đùa à.
Nhưng đó rõ ràng là giọng của Bình Thu Hạc… Lạnh lùng như cái mặt băng của cậu ta, chỉ là vừa rồi, hình như, hình như có thêm chút ánh sáng dịu dàng, như qua lớp kính lọc…
“Kinh gia! Làm gì ngẩn ra thế?”
Một giọng nói long trời lở đất vang lên, kéo Kinh Dương trở về thực tại. Hắn quay đầu, thấy Lý Đồng Thượng ôm quả bóng rổ quen thuộc chạy tới.
Kinh Dương mới nhận ra quả bóng rổ mình kẹp dưới nách chẳng biết lăn đi đâu từ lúc nào. Giờ đây, trong tay hắn chỉ còn cái hộp quà phấn hồng, ôm chặt trước ngực như báu vật.
Thừa dịp Lý Đồng Thượng không để ý, hắn vội đổi tư thế, làm bộ thoải mái.
Lý Đồng Thượng chạy tới gần, trợn mắt nhìn cái hộp phấn hồng trên tay Kinh Dương: “Mẹ ơi, thật sự là quà cho mày à?”
“… Ngồi xe tao tất nhiên phải đáp lễ cho tao rồi, có gì lạ à?” Kinh Dương đáp cho qua chuyện, nhận lại quả bóng từ tay Lý Đồng Thượng, tiện thể bóp bóp cánh tay cậu ta, đánh trống lảng: “Cơ bắp dạo này luyện tốt phết nhỉ.”
Lý Đồng Thượng nhe răng cười, lập tức kéo tay áo lên, khoe cơ bắp nổi cuồn cuộn, bảo Kinh Dương vỗ thử vài cái.
Kinh Dương ngoan ngoãn vỗ, vỗ xong rụt tay lại, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Không có giọng nói nào.
Dù là qua lớp áo hay chạm trực tiếp, hắn chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh kỳ quái nào.
“Chẳng lẽ lúc đó cậu ta hạ giọng nói nhỏ…?” Kinh Dương lẩm bẩm, rồi tự bị ý nghĩ của mình làm cho nổi da gà, rùng mình.
Nói nhỏ kiểu “Chúc mừng sinh nhật Kinh Dương” á? Không, cái này có hơi… sến sẩm quá không? Quái chết đi được.
Hắn vuốt tóc mái, gió lạnh thổi qua, trán mát rượi. Kinh Dương mới phát hiện mình đã toát một lớp mồ hôi mỏng từ lúc nào.
Giơ tay áo lau đại vài cái, hắn vừa tự nhủ tâm trạng cần bình tĩnh lại vừa đi cùng đám anh em đội bóng về phía sân.
Haha, chắc chắn là do áp lực gần đây lớn quá nên sinh ảo giác thôi.
Đọc tâm cái gì chứ, dù có thật đi nữa, sao lại chỉ nghe được mỗi tâm trí của Bình Thu Hạc? Dựa vào đâu? Hắn với Bình Thu Hạc có quan hệ gì chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




