Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 1: "hai Người... Một Chỗ" (1)

Cài Đặt

Chương 1: "hai Người... Một Chỗ" (1)

Trong văn phòng, viện trưởng Tôn lải nhải không ngừng:

“Thu Hạc à, dự án giao lưu với Học viện Quốc Hàng, em là người có thành tích đứng đầu, phải nắm chắc cơ hội này…”

Đứng trước mặt ông là một nam sinh dáng người mảnh khảnh, bóng lưng thanh tú, ngoan ngoãn gật đầu.

“Đi Quốc Hàng, em phải…”

Gật đầu.

“Thời gian giao lưu kéo dài nửa học kỳ, bài vở ở trường cũng không được bỏ bê…”

Gật đầu.

“Nhưng chuyện nghiên cứu hai năm sau, cái này… cố gắng ưu tiên trường mình nhé.”

Gật…

“Thôi thôi, đừng gật nữa, gật đến lão đây hoa mắt luôn!” Viện trưởng Tôn dở khóc dở cười, nói thẳng: “Về danh sách giao lưu, em còn thắc mắc gì không?”

Bình Thu Hạc suy nghĩ một lát, hỏi: “Thưa thầy, em có thể xem thành tích của người khác không ạ?”

Viện trưởng Tôn bật cười: “Em hơn người đứng nhì cả một đoạn dài, còn muốn xem ai nữa?”

“Kinh Dương.”

“À, thằng bé đó…” Viện trưởng Tôn bất đắc dĩ thở dài. “Nó không tham gia kỳ thi. Còn cố tình chạy đến tìm tôi giải thích, cái thằng đó mồm mép cũng tép nhảy đấy… Nghe nói hai đứa từng học cùng trường cấp ba? Thu Hạc, em nên học hỏi nó ở khoản giao tiếp đi, không là thiệt thân đấy!”

Lần này không thấy cái gật đầu nào. Hai giây sau, nam sinh vốn ngoan ngoãn bỗng mở miệng, giọng điệu chẳng còn ngoan chút nào: “Nó mới là người cần học em.”

Một câu chặn họng, kết thúc luôn cuộc trò chuyện.

Ngay sau đó, cửa văn phòng bị đẩy ra. Nam sinh cùng cái túi tài liệu Học viện Quốc Hàng trong tay bị “tống cổ” ra ngoài.

Mấy văn phòng bên cạnh chưa đóng cửa, đám trợ lý sinh viên trực ban cố nén cười, tò mò thò đầu ra nhìn.

“Ai vậy?”

“Bình Thu Hạc, năm nhất mới vào, giành hết học bổng, còn là Thủ khoa toàn tỉnh nữa.”

“Danh sách giao lưu Quốc Hàng cũng đưa tên cậu ta vào à?”

“Đưa gì mà đưa, người ta tự thi mà vượt mặt cả đám năm hai, năm ba để giành suất!”

“Năm nhất mà được đi Quốc Hàng, đúng là đỉnh…”

Đám trợ lý đa phần là nghiên cứu sinh, lớn tuổi hơn nên nói chuyện thoải mái, phóng khoáng. Dù đối phương trông có vẻ lạnh lùng, họ vẫn sẵn sàng vẫy tay bắt chuyện.

Nhưng cậu học đệ bị mọi người nhìn chằm chằm chỉ ôm túi tài liệu, thong thả bước qua, mặt mày lạnh tanh, im lặng tuyệt đối, chơi skill “điếc đặc” một cách điêu luyện.

Mấy người già đầu ngượng chín mặt, dần im bặt. Đợi cậu học đệ sáng sủa ngời ngời kia xuống lầu, mới có người vuốt tay cười khổ:

“… Lạnh vãi.”

Ra khỏi tòa Dật Phu, “học bá thanh lãnh” Bình Thu Hạc bị gió lạnh thổi một phát, run cầm cập, vội co chân lùi lại sau cánh cửa lớn.

Cậu né gió, kéo khóa áo khoác kín mít, chỉ chừa cái cổ áo lông trắng muốt lộ ra ngoài. Đôi môi sau cổ áo hơi mím lại, rõ ràng không vui.

Cậu đã giẫm lên đầu “quái vật” Kinh Dương để giành danh sách giao lưu, champagne còn chưa kịp khui, vậy mà giờ lại biết thằng đó thậm chí không thèm đi thi?

Thắng mà chẳng vẻ vang gì, cảm giác tệ hết sức.

Bình Thu Hạc liếc đồng hồ. Xe đưa đón giữa hai khu campus còn chưa tới. Nghĩ ngợi một lát, cậu rẽ vào tiệm photocopy gần đó. Phía trước có hai người đang xếp hàng.

Cậu đi sang tiệm văn phòng phẩm bên cạnh, tiện tay chọn một hộp quà xấu nhất: màu hồng phấn lòe loẹt.

Cậu định tặng Kinh Dương một bản photocopy tài liệu, dĩ nhiên là phải làm sao cho thật “độc” vào.

Kinh Dương và Bình Thu Hạc quen nhau từ cấp ba, tính ra chỉ làm bạn học đúng một năm, nhưng oán hận thì chất cao như núi.

Bình Thu Hạc là học sinh chuyển trường vào lớp Kinh Dương năm lớp 12. Trước khi cậu đến, Kinh Dương luôn là số một. Sau khi cậu xuất hiện, Kinh Dương tụt xuống làm “lão nhị vạn năm”, luôn thua cậu đến mấy chục điểm.

Về phần oán hận này, Bình Thu Hạc không rõ Kinh Dương nghĩ gì, nhưng cậu ban đầu chỉ đơn giản là không hợp với kiểu người ồn ào như Kinh Dương. Ấy vậy mà Kinh Dương cứ thích tới chọc cậu. Qua lại vài lần, hai người chính thức thành đối thủ truyền kiếp.

Bình Thu Hạc tưởng thi đại học xong là hết, ai ngờ ngay ngày nhập học, Kinh Dương như âm hồn bất tán xuất hiện trong ký túc xá của cậu. Hỏi ra mới biết, hai đứa không chỉ cùng trường, cùng lớp, mà còn cùng phòng!

Đêm đó Kinh Dương cuốn gói chạy mất, Bình Thu Hạc cũng mừng vì được yên tĩnh. Cậu cứ nghĩ hai người có thể bình an vô sự mà sống qua bốn năm đại học. Ai ngờ chưa được bao lâu thằng quỷ đó lại vội vàng lao vào tranh danh sách giao lưu với cậu…

Bình Thu Hạc sờ lại túi tài liệu quý giá, môi mím chặt, không vui.

Không biết tự lượng sức, chưa đánh đã chạy.

“Thanh niên đằng kia ơi, in gì?” Nhân viên cửa hàng hỏi.

Bình Thu Hạc lấy từ folder ra tờ giấy dày nhất, đưa qua. “In màu, một bản.”

“Hai tệ.” Nhân viên liếc qua tờ giấy, đổi giọng: “Dự án giao lưu Quốc Hàng… Ghê đấy! Chỉ mình cậu thôi à?”

“Danh sách có hai người, còn một đàn anh năm ba.” Bình Thu Hạc đáp. “Có bút không? Loại đầu to ấy.”

Cậu định đề chữ lên tờ giấy: “Cháu trai, ngoan ngoãn ở nhà đi nhé :)”

Nhân viên quay đi lấy bút. Đột nhiên, một giọng nói quái gở vang lên bên cạnh:

“Ồ, Bình đại học thần, lâu quá không gặp!”

Bình Thu Hạc quay sang nhìn. Một thanh niên cao to, mặt chữ điền góc cạnh nhưng không có chút khí chất chính nghĩa nào, trông khá quen mắt.

“Năm ngoái chỉ có một người được đi, năm nay tận hai à?” Mặt chữ điền bước vào, dựa vào quầy, giọng mỉa mai: “Hay là cậu nhờ quan hệ để thêm tên vào danh sách hả, học thần?”

Giọng hắn không nhỏ. Đám người xếp hàng trong tiệm photocopy lập tức ngoảnh lại, ánh mắt hoặc tò mò hoặc mờ ám.

Thấy Bình Thu Hạc chỉ nhíu mày nhìn mình, không nói nửa lời, mặt chữ điền bực bội, ánh mắt lướt qua cái hộp hồng phấn trong tay cậu.

“Tặng bạn gái hả?” Hắn nhếch miệng, tỏ vẻ kinh ngạc. “Người ta biết cậu không thích con gái chưa? Hay là… haha, cậu đóng vai ‘bạn gái’ đem quà tặng cho người khác?”

Ánh mắt đám đông càng thêm hóng hớt. Một nam sinh còn lôi điện thoại ra, định tiến lên xin thông tin liên lạc.

Nhan sắc của học thần này… đúng là quá đã mắt.

Giữa không khí bát quái, Bình Thu Hạc lên tiếng. Vẻ hoang mang trên mặt cậu không giống giả, giọng điệu xa cách kèm chút chán ghét:

“Mày là ai?”

Mặt chữ điền cứng đờ.

Đám đông bắt đầu xì xào, ánh mắt đổ dồn vào mặt chữ điền, tiếng cười khe khẽ vang lên.

Bình Thu Hạc nhận bản photocopy từ nhân viên, mở hộp nhét vào, rồi xoay người rời đi. Vẻ mặt lạnh nhạt, rõ ràng cái tên này, chuyện này, chẳng đáng để cậu bận tâm.

Nam sinh vừa lôi điện thoại ra vội đuổi theo:

“Cậu ơi, tớ cũng không thích con gái, tớ có thể…”

Bình Thu Hạc dùng túi tài liệu khéo léo chắn cánh tay suýt dán sát vào mình, mở miệng, gọn gàng dứt khoát:

“Tao không thích người.”

Nam sinh: ?

Nam sinh quay đầu, hung hăng lườm mặt chữ điền một cái, tức tối bỏ đi.

Bình Thu Hạc không thèm ngoảnh lại, cúi đầu ngắm cái hộp quà hồng phấn in hình heo Peppa, đắm chìm trong tác phẩm nghệ thuật của mình.

Đẹp thật, mình còn đóng gói giúp cái lòng tự trọng mỏng manh của hắn lại nữa.

Nghĩ xong, cậu đột nhiên hắt xì một cái.

Kinh Dương lại ở đâu mắng tao rồi. Cậu kéo cổ áo chắn gió, trong lòng thầm chửi lại:

Chó Kinh Dương.

Trời lạnh thất thường, chắc vì nán lại trước tiệm photocopy một lúc nên khi Bình Thu Hạc chạy đến điểm xe đưa đón thì không kịp, chuyến xe đã nghênh ngang rời đi.

Cậu đứng rầu rĩ tại chỗ, như chú chim lạc đàn bị bỏ lại.

Chim nhỏ cô đơn lấy điện thoại ra định gọi xe, bỗng nghe giọng quen thuộc gọi mình:

“Thu Hạc!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc