Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẳng nam, cái định nghĩa này giống như nhét cục đá vào trong quần, ngày thường giấu trong người chẳng ai thèm để ý. Nhưng đến một ngày “thẳng nam” bị lôi ra làm đề tài thảo luận, thì cục đá đó hay cái quần lót chữ Đinh (*) bọc ngoài cục đá bỗng trở nên chói mắt vãi chưởng.
(*)quần lọt khe
Sau buổi tập, Kinh Dương tìm đội trưởng—gã duy nhất trong đội bóng có bạn gái—để tâm sự chuyện đàn ông. Nhưng mới mở đầu, đã bị đội trưởng phẩy tay cắt ngang.
“Mày nói cái này, tao không hiểu đâu.” Đội trưởng bảo. “Dù tao tò mò chuyện tình của mày thật, nhưng tao không muốn hại mày.”
Kinh Dương nhấn mạnh: “Không phải tao, là bạn tao!”
Đội trưởng ậm ừ cho qua, cười: “Nếu mày cần quân sư tình yêu… cứ tìm chị Lý của mày đi. Lý tỷ đỉnh lắm, ghép được vài cặp rồi.”
Chu Lý - bạn gái đội trưởng, yêu sớm từ cấp ba, nghe nói vì mê manga thiếu niên thể thao mà từ hồi sơ trung đã cắm đầu làm quản lý đội bóng rổ trường. Giờ chị học năm hai đại học, cũng là người hôm sinh nhật Kinh Dương đề nghị Lý Đồng Thượng về ký túc kiểm tra.
Kinh Dương nghĩ một lát, nói: “Vậy đội trưởng, có thể hỏi chị Lý giúp tao được không?”
“Mày không có WeChat chị Lý à?” Đội trưởng ngạc nhiên. “Sao lại nhờ qua tao, hỏi thẳng đi.”
Kinh Dương: …
Không, đại ca ơi, đại ca thấy làm thế có thật sự ổn không?
Ngày thường Kinh Dương không nghĩ mình thuộc tuýp người tinh tế, nhưng so với đội trưởng, hắn bỗng thấy mình tâm tư mẫn tiệp hơn nhiều.
“Thôi được.” Hắn thỏa hiệp.
Về nhà, Kinh Dương mở WeChat của học tỷ Chu Lý, chọn giờ vàng 9 giờ tối không sớm không muộn, nhắn tin cho chị.
Học tỷ trả lời nhanh vãi.
[Vô Lý]: Lão Ngô kể rồi nha, mày muốn cưa ai?
Kinh Dương vội phủ nhận.
[jyovo]: Không phải em, bạn em cơ.
[Vô Lý]: Ai dà, lại còn văn mẫu “bạn em”
[jyovo]: Người bạn đó không phải muốn cưa ai, chỉ là gần đây hơi rối.
[jyovo]: Là thế này. Người bạn đó của em có một người bạn…
[jyovo]: Mà không hẳn là bạn, chỉ là người quen, trước đây quan hệ không tốt.
[jyovo: Cái này em không rõ lắm.]
Kinh Dương toát mồ hôi hột.
[jyovo]: Người bạn của em gần đây cứ vô thức chú ý mấy chỗ kỳ kỳ của đối thủ.
Học tỷ lập tức gửi một biểu cảm mèo mặc áo blouse trắng [Không đơn giản nha.jpg].
[Vô Lý]: Thế tức là trước đây cũng chú ý nhưng không nhiều bằng bây giờ? Cụ thể là giờ chú ý cái gì?
[jyovo]: Trước đây tuyệt đối không có
Còn chú ý gì…
Kinh Dương gõ chữ, tay dừng giữa không trung hồi lâu, dưới ánh đèn bàn, vành tai đỏ rực.
Hắn cắn răng, cố gắng mô tả bằng kiểu cứng nhắc, tuyệt đối không gợi tình, hoàn toàn không khiến người ta nghĩ lung tung, giống học sinh tiểu học kể chuyện.
[jyovo]: Thì, cổ mảnh dài, eo trắng nõn, cổ tay gầy gò, đại loại thế.
[Vô Lý]: Trời ạ
[Vô Lý thu hồi một tin nhắn]
[Vô Lý]: Xin lỗi nha.
[Vô Lý]: Mày dám chắc người bạn đó của mày không cong hả?
[jyovo]: Chắc chắn!
[Vô Lý]: Ừm, nếu không cong thì…
Học tỷ im lặng hồi lâu, Kinh Dương nín thở, như bệnh nhân chờ bác sĩ đừng phán ung thư giai đoạn cuối.
[Vô Lý]: Cái này gọi là mê mẩn, fan hâm mộ.
[jyovo]: Mê mẩn? Fan hâm mộ/
[Vô Lý]: Đúng đúng.
Kinh Dương: … Thật hả?
Mê mẩn.
Là cái quái gì.
Ung thư không đến, nhưng từ mới thì xuất hiện.
Kinh Dương, nam, 18 tuổi lẻ một ngày, vì từ chối làm gay, được chẩn đoán mê mẩn, trở thành fan hâm mộ của đối thủ một mất một còn.
Cuối tuần rối như tơ vò cuối cùng cũng qua, ngày hôm sau lại là thứ Hai với tiết học sớm 8 giờ chết tiệt.
Nhưng với Bình Thu Hạc, cuối tuần hay ngày thường chẳng khác gì, thứ Hai cũng thế.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cậu như thường lệ, đúng 7:55 mới lững lờ bước vào lớp.
Không phải để ngủ nướng, cậu dậy sớm, đến muộn chỉ vì chẳng muốn đến sớm.
Trước giờ học, phòng học ồn ào, không bằng ngồi thêm ở ký túc.
Bình Thu Hạc vào lớp, tiết này là giảng bài, chỗ gần bục nhất vẫn trống.
“Hello.” Một nam sinh đeo kính dày cộp bên cạnh giơ tay chào.
Bình Thu Hạc không quen, đoán là lớp khác, ừ một tiếng rồi không để ý.
Ngày thường, đây là giao tiếp duy nhất của họ trong buổi sáng, nhưng hôm nay gã kính dày bất chấp vẻ lạnh lùng của cậu, lúc cậu ngồi xuống sắp xếp bàn, lại ghé hỏi.
“Bình, nghe nói cậu lấy được danh ngạch giao lưu học viện quốc gia?”
Gã kính dày như lâu không tắm, người tỏa mùi khó chịu. Bình Thu Hạc không giấu cái nhíu mày, “Ừ.”
Gã kính dày hạ giọng: “Mấy năm nay, cậu là sinh viên năm nhất duy nhất lấy được danh ngạch, phá lệ luôn.”
Bình Thu Hạc nhìn gã, ánh mắt lộ rõ không kiên nhẫn, nhưng tiếc là không phải ai cũng như Kinh Dương, hiểu được đôi mắt biết chửi người của cậu.
“Rồi sao?” Cậu nhẫn nhịn chút kiên nhẫn cuối cùng, mở miệng.
Cậu hỏi, gã kính dày lại bày ra vẻ “Sao cậu lại thản nhiên thế này”, nói kiểu bí hiểm: “Chuyện này còn cần tôi nói rõ sao?”, rồi hậm hực về chỗ.
Giáo sư họ Trịnh bước vào đúng giờ học, bà là một nữ giáo sư lớn tuổi, mái tóc hoa râm cho thấy bà ít nhất đã là người ở độ tuổi lên tới chức bà nội.
Giáo sư Trịnh từng nói ở tiết đầu, bà là giáo viên về hưu được mời ở lại trường công tác. Bà chủ động chọn dạy môn cơ sở cho sinh viên năm nhất, hy vọng khơi dậy hứng thú chuyên ngành, tạo nền tảng cho các môn khô khan sau này.
Bà dạy dí dỏm, dễ hiểu, chỉ có tật xấu là hay bất ngờ nêu một kiến thức ngoài kế hoạch giảng dạy, rồi thưởng thức khung cảnh cả lớp im lặng như tờ.
“Thật không ai biết à?” Sau khi nêu một thuật ngữ tiếng Anh, giáo sư Trịnh lộ vẻ tiếc nuối, bà lão bày ra biểu cảm trẻ con, dẫn dắt: “Đoán bừa cũng được mà?”
Có người đứng lên, đoán bừa kiểu gây cười, ngớ ngẩn không khác gì dịch phiên âm ngoại ngữ.
Giáo sư Trịnh cười mắng vài câu, định tiếc nuối chuyển sang phần sau, thì thấy ở hàng đầu có người giơ tay.
Bà lão dạy học thường ngồi, nên không yêu cầu học sinh đứng trả lời, khiến nhiều khi người trả lời xong, cả lớp còn chưa biết ai nói.
“Cái từ này em không nhớ rõ, nhưng có một thuật ngữ khác rất giống…”
Giọng vừa vang lên, cả lớp lập tức khóa mục tiêu.
Chỉ có thể là Bình Thu Hạc.
Cậu ngồi hàng đầu, như thành tích thực tế của cậu, đa số người trong lớp chỉ có thể nhìn bóng lưng cậu từ phía sau.
Kinh Dương cũng là một trong số đó...
Trước đây ở vị trí này, ánh mắt hắn nhìn về phía trước luôn kiên định, đầy cạnh tranh. Nghĩ kỹ lại thì đây là lần đầu hắn thoát khỏi vai “đối thủ” để nhìn Bình Thu Hạc như một con người bình thường trong lớp học.
Qua lăng kính “fan hâm mộ” mới toanh.
Giọng lạnh lùng đều đặn, từ suy luận gốc, cậu nói đến một tài liệu liên quan chưa ai nghe, tóm tắt nội dung, rồi đưa ra kết luận bằng cách trộn lẫn Anh-Trung.
Dù với giáo sư Trịnh, cách giải thích Anh-Trung lẫn lộn này hơi vụng, nhưng không thể phủ nhận, cậu nói đúng gần hết.
Bà lấy giải thích của cậu làm gốc, dùng ngôn ngữ chuyên nghiệp hơn, đưa ra đáp án cuối cùng, nhìn ánh mắt bừng tỉnh của sinh viên, mỉm cười: “Đây là công nghệ mới, rất có thể trong tương lai sẽ là hướng nghiên cứu thạc sĩ, tiến sĩ, thậm chí cả đời của một số bạn…”
Chuông tan học vang, bà lão từ chối nước của sinh viên mang lên, ôm cốc trà cười tủm tỉm rời đi.
Kinh Dương ngẩn ra tại chỗ, vốn chẳng hứng thú lắm với ngành hàng không, chọn ngành này cũng vì lý do khác. Nhưng cách giải thích kéo tơ lột kén của Bình Thu Hạc bỗng khiến hắn tò mò.
“Hàng không lớp 1, Bình Thu Hạc đỉnh thật… Cảm giác kiến thức của cậu ta ở level khác bọn mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
