Tiếng bàn tán trong lớp lọt vào tai Kinh Dương, hắn nghĩ, đúng thế thật.
Người khác nói: “So với người ta làm gì, nhà cậu ta có truyền thống học thuật.”
Kinh Dương vểnh tai.
“Ủa? Nhà cậu ta làm cái này?”
“Ừ, tao là bạn cấp ba của cậu ta, từng gặp bố cậu ta ở họp phụ huynh…”
Kinh Dương lập tức ngẩng đầu tìm nguồn giọng, thấy một gương mặt lạ, định đập bàn hỏi mày là bạn cấp ba nhảy ra ở xó gì, thì nhớ ra Bình Thu Hạc chuyển đến lớp hắn năm lớp 12. Gã nói chuyện này chắc là bạn cấp ba hai năm đầu của cậu.
Khí thế xẹp xuống, Kinh Dương bỗng thấy một cảm giác thua thiệt thoáng qua.
“Wow, bố cậu ta là kỹ sư hàng không hả?” Người nghe hâm mộ.
“Haha, không.” Giọng gã kể chuyện trở nên quái đản, cố ý phóng to. “Đầu năm ngoái, vụ giáo sư hàng không của đại học nào đó quấy rối tình dục, nhớ không…”
“Đó là bố Bình Thu Hạc.”
*Oành*, lời này như thiên thạch đập vào đầu Kinh Dương, hắn theo bản năng nhìn về hàng đầu.
Gã nói xấu cách hàng đầu xa nhưng không hạ giọng, muốn truyền âm lượng tới tận chỗ chính chủ.
Rất nhiều người trong lớp nghe được vội dừng việc trên tay, có kẻ tìm nguồn phát ra âm thanh để hóng hớt, có kẻ nhìn thẳng Bình Thu Hạc.
Chàng trai tên “Hạc” vẫn thẳng lưng như cây trúc, quay lưng với mọi người, phớt lờ lời đồn.
Đầu óc Kinh Dương tua nhanh dòng thời gian.
Đầu năm ngoái, lúc hắn học lớp 11 trên hotsearch bùng nổ vụ giáo sư hàng không đại học bị phanh phui, bằng chứng xác thực, xử lý nhanh đến nỗi ai cũng hả hê.
Giữa năm ngoái, lúc hắn học lớp 12 thì Bình Thu Hạc chuyển tới trường hắn.
Trường Kinh Dương dù không tệ, nhưng chẳng phải nơi thường đào tạo ra thủ khoa, chỉ xếp top ba bốn trong khu vực.
Hồi đó chủ nhiệm nói Bình Thu Hạc là được trường dùng học bổng cực lớn đào về để nhắm tới thành tích thủ khoa cho trường. Sau này cậu đúng là đã trở thành thủ khoa—nhưng là thủ khoa tỉnh khác.
Chuyện này từng bị họ mang ra làm trò cười kể cho chủ nhiệm, ông chỉ cười xua tay đuổi đi.
Giờ nghỉ giữa tiết, nửa lớp tản đi, chỗ cạnh Bình Thu Hạc vẫn trống.
Còn mười phút không đủ để Kinh Dương do dự, hắn đứng dậy từ hàng cuối, đi thẳng đến trước mặt cậu, định gọi nhưng không biết xưng hô sao, nghẹn hồi lâu, bật ra: “Này.”
“Này, mày…”
Bình Thu Hạc không đeo tai nghe, ngẩng lên nhìn, môi đẹp hơi mím, có chút hung dữ.
Hung dữ là bình thường, tình huống thế này dĩ nhiên phải thấy khó chịu. Kinh Dương nghĩ. Hắn còn thấy mức hung dữ này chưa đủ.
“Làm gì.” Bình Thu Hạc mở miệng. Giọng còn hơi nghẹt mũi, nhưng đã đỡ khàn hơn hôm qua.
Mới nói ba chữ, cậu thấy cổ họng khó chịu, mở nắp cốc uống ngụm nước. Không nhìn Kinh Dương chờ cậu nói tiếp, cúi đầu lật sách.
Chuyển thành phố, lên đại học, vậy mà vẫn gặp bạn cấp ba tung tin đồn khiến Bình Thu Hạc hơi phiền.
Ở trường cấp ba cũ, thầy cô giải thích bao lần rằng gã kia không phải bố cậu, nhưng chẳng ai tin. Hoặc có lẽ họ tin, nhưng vì muốn có chuyện để nói, nên không chịu sửa miệng.
Bình Thu Hạc còn mong gã kia là bố mình thật, ít nhất mẹ cậu có lẽ không vì xa cách mà ly hôn bố. Nhưng nghĩ lại, nếu hai người đó ở chung có khi còn ly hôn nhanh hơn.
Bố mẹ ly hôn từ hồi sơ trung, liên tục chuyển công tác hoặc tái hôn, rời khỏi thành phố cậu ở. Bình Thu Hạc nội trú, cuối tuần ở nhờ nhà chú—gã giáo sư dâm ô khốn nạn đó.
Chú từng dự họp phụ huynh cho cậu, lúc đó vì chú làm việc ở đại học danh tiếng nên cậu hay được người ta tìm tới nịnh nọt, lần nào cậu cũng chẳng buồn đáp.
Khi tin đồn nổ ra, ông trời chẳng quan tâm cậu có hưởng lợi từ gã đó hay không nhưng cậu lại phải gánh hết xúi quẩy vào người.
Vì đi học muộn một năm nên hè lớp 11 lên 12, cậu qua sinh nhật 18, vừa đủ tuổi liền tự làm thủ tục chuyển trường cho mình. Muốn tìm nơi khác để yên tĩnh học hành một năm rồi quay lại thành phố cũ thi đại học, dùng điểm số đè bẹp lũ bạn học cũ lắm mồm.
Chuyện này với cậu đã xong, tiếc là lũ gián đập mãi không chết.
Bình Thu Hạc lật thêm trang sách, muốn ra máy bán hàng mua cà phê, nhưng lười động…
Bỗng, một lực mạnh từ trên đầu truyền xuống, cậu không kịp đề phòng, như quả bóng rổ bị Kinh Dương xoa đầu, kéo phăng ra khỏi trạng thái hồi tưởng.
Bình Thu Hạc: ?
Cậu với mái tóc rối bù, ánh mắt sắc lẹm trừng lên, thấy Kinh Dương cười to.
“Uống cà phê không?” Kinh Dương nhét bàn tay gây án vào túi, không cho cậu trả thù, tự nói: “Coi như thù lao mày hôm qua cổ vũ tao chơi bóng, tao mời.”
Thấy ánh mắt bừng lửa của Bình Thu Hạc dần mềm thành hoang mang, Kinh Dương thầm phấn khích.
Đây là lần thứ hai hắn dùng thuật đọc tâm để “gian lận”. Lần đầu ở bệnh viện, hắn chặn tay cậu, nghe cậu muốn uống nước.
Kinh Dương cảm thấy, khi Bình Thu Hạc khó khăn, mình kịp thời đưa đúng thứ cậu cần, chắc chắn làm cậu dễ chịu hơn.
Từ nhỏ bị mắng động tay động chân thô lỗ, giờ Kinh Dương thấy trước mặt Bình Thu Hạc, mình cũng khá tinh tế.
Hắn chưa từng được khen thế, lát nữa phải…
“Tao nhớ là tao chẳng nói gì mà.” Bình Thu Hạc, chậm một bước trả thù, lạnh lùng nói.
Kinh Dương bị trừng mà cười, nhún vai, chắc nịch: “Nhưng mày nhìn chằm chằm vào tao.”
Bình Thu Hạc: …
Dù đúng là thế, nhưng mày nói thẳng ra không thấy kỳ à?
Thôi, não chó thiếu vài sợi thần kinh cũng bình thường.
“Tao nhìn bóng.” Cậu cố vớt vát.
“Khéo thế, sao mày biết đó là bóng của tao.” Kinh Dương cười, dùng đầu gối huých bàn, thúc: “Rốt cuộc uống không?”
“… Mày mua đi.” Bình Thu Hạc nghĩ lý do hợp lý hơn. “Coi như mời thay bánh sinh nhật mày.”
Dù quà cậu chỉ tốn hai tệ in màu, nhưng cái hộp mười tệ lận, cậu không thiếu tiền, nhưng đối với chó Kinh Dương thế là đã hào phóng lắm, Kinh Dương không lỗ.
Kinh Dương khựng lại, nói: “Được.” Cậu mới để ý hôm nay hắn đổi khuyên tai, kiểu cơ bản đơn giản.
…
…?
Không, sao tên này chưa đi?
Cậu quan sát cả khuyên tai Kinh Dương xong rồi, mà hắn vẫn đứng trơ trước mặt. Bình Thu Hạc ném một ánh mắt nghi hoặc.
Kinh Dương muốn nói lại thôi.
Hắn muốn hỏi cậu uống gì cụ thể, nhưng biết hỏi cũng vô ích, tám phần cậu trả lời “tùy”.
Ban đầu, hắn định ra cửa hàng tiện lợi mua đại hai lon, vì thời gian có hạn.
Nhưng Bình Thu Hạc bảo coi như bánh sinh nhật.
Vài chữ ngắn ngủi như chốt mở, khiến đầu óc Kinh Dương vang lên câu nói mê: [Muốn đi tiệc sinh nhật hắn.]
Đó là câu đầu tiên hắn nghe được từ tiếng lòng Bình Thu Hạc.
Kinh Dương kìm nén cảm giác dâng trào, chần chừ không đi, chỉ muốn làm liều, nghĩ cách chạm thêm vào khối băng nhỏ lần nữa, hoàn toàn không biết mình trong mắt cậu giờ như con kiến bò chảo nóng.
Bình Thu Hạc bỗng cúi người tới trước, duỗi tay, mu bàn tay mát lạnh chạm vào trán hắn.
Cậu không nói gì, nhưng Kinh Dương nghe tiếng lòng cậu lẩm bẩm.
[Không sốt mà…]
Hắn mừng như trúng số.
Kinh Dương nhanh tay bắt lấy tay cậu, chẳng quan tâm có kỳ không, hỏi ngay: “Muốn uống gì.”
Bình Thu Hạc quả nhiên nói: “Tùy.”
Nhưng tiếng lòng lại vạch trần.
[Cà phê hạnh nhân thêm vụn dừa… tiếc là trường không có.]
“Chuyện nhỏ.”
Cậu thu ánh mắt, hít mũi, nghĩ chắc cảm cúm nặng thêm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










