Vào buổi trưa thứ Hai, khi tôi đang nằm ngủ bù, đột nhiên cảm thấy cổ ngứa ngáy, mềm mềm.
Tôi đưa tay sờ lên, thấy một con sâu trắng mập ú đang ngọ nguậy.
Cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức, ngẩng đầu nhìn lên thấy ba nữ sinh đứng trên bục giảng che miệng cười, híp mắt khiêu khích.
Tôi phản xạ rụt người lại.
Từ năm lớp 10 tôi đã là mục tiêu bị bắt nạt của họ.
Họ là những cô gái hư hỏng, kết bè đảng bắt nạt tôi, không ai trong lớp dám ra mặt.
Ban đầu tôi cũng phản kháng, nhưng điều đó chỉ khiến họ trả thù tàn nhẫn hơn.
Về sau, tôi đã biết khôn ra.
Chỉ cần tôi không nói, họ sẽ thấy nhàm chán.
Ba năm qua, tuy thỉnh thoảng vẫn bị họ quấy rối, nhưng giới hạn ở những hành động nhỏ.
Chẳng hạn như bỏ nhện, gián, chuột chết vào cặp sách và bàn học của tôi.
Bỏ sâu bướm là nhẹ.
Nhưng lần này tôi lại tức giận khác thường, nhìn chằm chằm con sâu đến nửa phút, càng nghĩ càng không cam lòng.
Đúng vào tuần trước, tôi bị chảy máu mũi không ngừng, đến bệnh viện kiểm tra, bị ung thư máu.
Chết tiệt, đến chết tôi cũng phải chịu bị bạo lực học đường sao?
Cùng với sự tức giận vô danh trong lồng ngực, trước nụ cười khiêu khích của họ, tôi ấn con sâu mập mạp đó lên giữa người Từ Kiều.
Bây giờ là tháng tư, cô ta mặc áo dài tay mỏng.
Con sâu trườn trên người cô ta một chút, lăn đến mắt cá chân, dính chặt không buông.
Ba giây sau, tiếng la hét chấn động cả phòng học vang lên: "Lam Tuệ, mày điên rồi hả?!"
Nhìn gương mặt méo mó của họ, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác cực kì thoải mái.
Thà làm khổ người khác còn hơn làm khổ mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)