Diệp Oanh biết cậu bé là thư đồng của đại công tử. Đại công tử có hai thư đồng, đứa lớn hơn hai tuổi tên là Thương Ngô, còn đứa nhỏ này gọi là Trọng Vân. Cả hai đều trạc tuổi để chỏm, trông vô cùng kháu khỉnh, đáng yêu.
Diệp Oanh ngoan ngoãn đáp lời: "Dạ vâng!"
Vì đang dở việc bận, Bạch Thuật bỏ Trọng Vân lại rồi vội vã rời đi. Lúc này, Trọng Vân xoa xoa tai, hì hì cười nói:
"Oanh Nhi cô nương, cho đệ mượn cái bếp lò một lát nhé."
Thấy cậu bé còn nhỏ tuổi, ban đầu Diệp Oanh cũng hơi lo lắng không biết cậu có biết sắc thuốc hay không. Thế nhưng, khi nhìn thân hình bé nhỏ kia nhoài người trên mặt đất, nghiêng đầu nhóm củi trong lò một cách thuần thục, nàng đoán chắc cậu bé đã làm việc này quen tay rồi. Do đó, nàng cũng an tâm quay lại làm tiếp công việc của mình.
Trái ngược với một Ngọc Lộ luôn tìm cớ lười biếng, nàng lại vô cùng chú tâm vào công việc này. Chẳng phải do trời sinh nàng đã mang cốt cách nô tỳ, mà bởi trong lòng nàng vẫn luôn ấp ủ hy vọng một ngày nào đó có thể chuộc lại tấm thân tự do. Dẫu Tướng phủ có khoan dung, nhân từ đến đâu, thì tiền bạc để chuộc thân và ân tình với chủ nhà đều là những thứ không thể thiếu. Mà muốn có được cả hai điều ấy, nàng đành phải dốc lòng làm tốt bổn phận trước mắt, chu toàn hầu hạ đại công tử đi hết đoạn đường cuối cùng này.
Sáng nay, khi dọn bát đĩa mang về, Diệp Oanh để ý thấy món bánh sái y (bánh áo tơi) vẫn còn thừa lại khá nhiều. Chẳng hiểu vì sao, nàng liền tự mình gắp một chút phần rìa bánh nếm thử. Ừm, sau khi nguội, lớp mỡ heo đông lại, bánh tuy vẫn giữ được độ thơm, nhưng có lẽ đối với người bệnh thì sẽ có phần hơi ngấy?
Nghĩ vậy, nàng bèn đổi sang dùng dầu thực vật để chiên lại, đồng thời thử nghiệm canh chừng các mức nhiệt độ dầu khác nhau khi hạ nồi. Sau khi thay đổi đủ kiểu chế biến, cuối cùng nàng gọi Trọng Vân tới nếm thử cùng. Cả hai người đều đồng tình rằng: bánh được chiên từ từ bằng mỡ heo trên lửa nhỏ, rắc thêm chút tiêu muối là mang lại hương vị tuyệt hảo nhất. Ăn lúc nóng thì giòn rụm, mà để nguội lại chẳng hề ngấy.
Trong lúc đó, Trọng Vân ngồi xổm bên cạnh bếp lò, hai má phồng to nhai bánh, miệng không quên rôm rả trò chuyện cùng Diệp Oanh: "Oanh Nhi cô nương là người ở đâu vậy? Sao tỷ lại vào Tướng phủ làm việc thế?"
Cậu nhóc tuổi còn nhỏ, miệng mồm lại lanh lợi, rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác. Chẳng trách Bạch Thuật lại phái cậu đến đây để dò la tin tức. Về phần Diệp Oanh, nàng bị moi sạch sành sanh thông tin mà vẫn hoàn toàn không hay biết. Nàng chăm chú nhìn bát thuốc đắng đen ngòm, thuận miệng hỏi: "Công tử đang uống thuốc gì vậy đệ?"
"Đây là thuốc bổ giúp cố bản bồi nguyên."
Nghe vậy, lòng Diệp Oanh bỗng dưng chùng xuống, dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Từ ngày bước chân vào phủ, nàng đã nghe người ta bàn tán xôn xao về căn bệnh của đại công tử, rằng đã đến bước vô phương cứu chữa. Nhưng suy cho cùng, nghe kể lại sao có thể mang đến sự đả kích mạnh mẽ bằng việc tự mình chứng kiến.
Cảnh tượng này bất giác khiến nàng nhớ lại những ngày tháng cuối cùng trước khi xuyên không. Khi ấy, bản thân nàng cũng đành từ bỏ hóa trị để chuyển sang điều trị bảo tồn. Bề ngoài, nàng luôn cố tỏ ra lạc quan, tích cực để an ủi người nhà, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, nếu bảo không sợ hãi thì hoàn toàn là nói dối.
Nỗi niềm đồng cảm dâng trào, trong lòng nàng bỗng nảy sinh một sự xót xa cho kẻ cùng chung cảnh ngộ. Ngước nhìn sắc trời thấy thời gian vẫn còn sớm, nàng ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào chiếc bếp lò sắc thuốc một lúc. Sau đó, nàng lẳng lặng kéo chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi tựa bên cửa, tỉ mẩn bóc từng hạt đậu.
Những ngón tay linh hoạt khẽ bóp nhẹ, lập tức làm lộ ra những hạt đậu Hà Lan căng mẩy bên trong lớp vỏ. Diệp Oanh gom vài hạt vào lòng bàn tay, rồi khum khum nắm tay lại, cẩn thận trút hết vào một chiếc thố đất. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, chẳng mấy chốc, những hạt đậu xanh mướt đã chất thành một ngọn đồi nhỏ xíu. Nàng mang chỗ đậu ấy đi rửa sạch, rồi châm thêm nước vào để hầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



