Lúc này, mặt trời đã dần lên cao. Những tia nắng hắt xuống, vấn vương trên khuôn mặt đang rủ mắt cúi đầu của nàng, soi bóng làm dung nhan rạng rỡ, thanh tao như ngọc. Ở phía bên kia, Trọng Vân chống cằm ngắm nhìn. Trí óc non nớt của cậu bé chẳng thể tìm nổi từ ngữ nào để miêu tả, chỉ đơn thuần cảm thấy khung cảnh trước mắt đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Bếp lò sôi sùng sục, phả ra từng luồng hơi sương trắng xóa. Quanh góc bếp nhỏ hẹp, thoang thoảng quyện lấy mùi thuốc đắng ngắt cùng mùi khói củi ngai ngái. Nếu ngửi thật kỹ, người ta còn nhận ra cả một chút hương đậu thanh tao, nhàn nhạt.
"Oanh Nhi tỷ tỷ, tỷ đang làm gì thế?"
Trọng Vân quả là một cậu nhóc lém lỉnh. Vừa nãy cậu còn luôn miệng gọi "Oanh Nhi cô nương", thế mà sau khi được Diệp Oanh thuận tay nhét cho miếng bánh đường trêu đùa, cậu chàng đã ngọt nhạt đổi giọng gọi "tỷ tỷ" rồi.
Diệp Oanh mỉm cười, dịu dàng đáp: "Tỷ đang hấp bánh đậu, chốc nữa làm xong sẽ phần đệ hai miếng nhé."
Đợi đến khi đậu Hà Lan hầm nhừ, Diệp Oanh dùng rây lọc bỏ lớp vỏ bên ngoài. Sau đó, nàng nghiền nát phần thịt đậu thành bột mịn, trộn đều cùng chút đường rồi dùng khuôn ép chặt lại. Chẳng mấy chốc, món bánh đậu đã hoàn thành. Đặc biệt hơn, so với các tiệm bánh ngọt thông thường, nàng còn kỹ tính làm thêm một công đoạn: pha thêm chút sữa bò đun sôi, rồi khéo léo cắt thành từng miếng nhỏ cỡ ngón tay cái, giúp cốt bánh khi ăn mềm mịn hơn hẳn.
Thuốc sắc xong cũng là lúc mẻ bánh đậu vừa ra lò. Nàng bày bánh lên một chiếc đĩa sứ ngọc bích màu xanh nhạt có miệng hình cánh hoa, đặt ngay ngắn vào hộp thức ăn cùng với bát thuốc. Phần bánh đậu dư ra, nàng dùng một chiếc khăn tay sạch sẽ gói ghém cẩn thận rồi đưa cho Trọng Vân.
"Công tử uống thuốc đắng miệng, mà đậu Hà Lan đang độ non ngọt, rất thích hợp cho người khí huyết hư nhược dùng đôi chút."
Diệp Oanh chỉ nhẹ nhàng dặn dò như vậy, tuyệt nhiên không hề đả động nửa lời đến việc xách hộp thức ăn mang qua đó hộ cậu bé.
Trọng Vân thoăn thoắt nhét phần bánh của mình vào vạt áo trước ngực, ngoan ngoãn ngoái lại nói một tiếng cảm ơn. Kế đó, cậu cong đôi chân ngắn tũn, lạch bạch bước trên con đường lát đá, hướng thẳng về phía Trừng Tâm Trai.
Nếp sinh hoạt của hạ nhân ở Trúc Uyển đều nương theo đại công tử, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa. Do đó, Diệp Oanh chỉ đành ăn lót dạ vài miếng bánh ngọt. Xong xuôi, ước chừng sắp đến giờ được nghỉ trưa, nàng bèn đi tìm Ngọc Lộ về đổi ca trực.
Quanh quẩn tìm khắp viện mà chẳng thấy bóng dáng đâu, ngược lại còn suýt bị cái nắng gắt giữa trưa thiêu đốt. Diệp Oanh vội vàng chạy về phòng, nào ngờ lại bắt gặp vị tỷ muội kia đang thản nhiên nằm ườn trên tháp mềm cắn hạt dưa. Cảnh tượng ấy khiến Diệp Oanh tức đến lộn ruột!
Nàng bước nhanh tới, gắt gỏng: "Ngươi không sợ bị người ta bắt gặp hay sao?"
Ngọc Lộ ung dung lật người, vẻ mặt bất cần đáp: "Mọi người đang vây quanh hầu hạ công tử hết rồi, lấy đâu ra thời gian mà quản lý hai đứa mình?"
Không muốn đôi co thêm, Diệp Oanh hối thúc nàng ta mau ra nhà bếp, kẻo lát nữa lỡ dở công việc được giao lại bị rầy la. Thế nhưng Ngọc Lộ quả thực chẳng buồn động tay động chân. Đảo tròn đôi mắt, nàng ta kiếm cớ thoái thác:
"Oanh Nhi này, hay là ngươi cứ đi làm giúp ta đi, hai đứa mình thay nhau mỗi người trực một ngày là được."
Diệp Oanh đành bất lực thở dài: "Vậy ngày mai ngươi không được chuồn đi mất nữa đâu đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
