Ngọc Lộ thì lại cứ chê ỏng chê eo rằng bộ đồ này không đẹp bằng y phục của các đại nha hoàn. Nào là tay áo quá chật, vạt váy lại chẳng đủ dài, màu sắc cùng hoa văn cũng thiếu đi vẻ tươi tắn, khiến cả con người trông cứ cứng đơ, tẻ nhạt.
Bởi lẽ, y phục của đại nha hoàn không chỉ được may từ lụa là gấm vóc, mà còn được thợ ở phòng kim chỉ thêu thùa hoa văn tỉ mỉ lên trên. Chẳng hạn như Bạch Thuật, ngay phần cạp váy của nàng ấy được thêu hoa văn hình đám mây màu trắng ngà, càng tôn lên vòng eo thon thả. Có điều, nàng ấy đi đứng luôn nhanh nhẹn như gió cuốn, thành ra chẳng toát lên chút cảm giác yểu điệu, thướt tha nào.
Trong khi Ngọc Lộ cứ mãi xuýt xoa ghen tị với các đại nha hoàn, thì Diệp Oanh lại cảm thấy bộ y phục vải bông mịn này mặc lên người vô cùng thoáng mát. So với chiếc áo vải lanh thô ráp hồi còn ở nha hành, thứ này đã thoải mái hơn gấp trăm vạn lần rồi!
Sau một hồi đắn đo ướm thử, cuối cùng Ngọc Lộ cũng quyết định cài đóa hoa lụa màu hồng lục lên đầu. Khuôn mặt nàng ta được dặm phấn trắng ngần, đôi môi tô son đỏ thắm, trông quả thực vô cùng xinh xắn, đáng yêu. Diệp Oanh đã lên tiếng giục ra cửa đến lần thứ ba, thế mà nàng ta vẫn chẳng nỡ rời mắt, cứ ngồi lỳ trên ghế mà soi gương.
Hết cách, Diệp Oanh đành phải dỗ ngọt: "Ngươi đã đẹp lắm rồi!"
Nghe vậy, Ngọc Lộ mới chịu quay đầu lại. Nàng ta chợt khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Ủa, ngươi cắt cái tóc mái này từ lúc nào thế?"
Tóc mái vừa thả xuống che trán, ngũ quan dẫu vẫn là dáng vẻ cũ chẳng hề thay đổi, nhưng Ngọc Lộ lại có cảm giác như thiếu nữ mang vẻ đẹp trong ngần tựa sương tuyết đêm qua bỗng dưng biến mất tăm.
Lẽ nào tối qua nàng ta đã nhìn nhầm chăng?
Ngọc Lộ lại tò mò nhìn kỹ thêm chút nữa. Dưới ánh ban mai, thiếu nữ trước mặt bị phần tóc mái bằng che khuất đi quá nửa thần thái, mất đi nét linh động vốn có. Trông nàng lúc này có vẻ thật thà, chất phác hơn hẳn, song chính mái tóc đen nhánh ấy lại càng làm tôn lên làn da trắng muốt.
Phải công nhận làn da của Oanh nhi sinh ra đã quá đẹp, vừa trắng trẻo mịn màng lại vừa trong ngần như ngọc. Trong lòng Ngọc Lộ bất giác dâng lên chút ghen tị ngấm ngầm. Rõ ràng chỉ là một nha đầu xuất thân từ chốn thôn quê, cớ sao lại nuôi dưỡng ra được cốt cách hệt như tiểu thư khuê các thế này?
Nghĩ vậy, nàng ta lại quay đầu về phía gương, cẩn thận soi xét, so sánh từng đường nét mi mắt, màu da của chính mình.
"..." Diệp Oanh khẽ mím môi, ngước nhìn sắc trời bên ngoài đã sắp sáng tỏ, bèn lên tiếng: "Ta qua nhà bếp trước đây, lát nữa ngươi qua sau nhé."
"Tới ngay đây!" Ngọc Lộ chỉ đáp lại một tiếng qua quýt cho có lệ.
Trúc Uyển là một tiểu viện hai tiến (hai lớp sân) biệt lập. Diện tích tuy không lớn, nhưng bù lại vô cùng thanh tĩnh. Các cửa ngách xung quanh đều đã bị niêm phong kín mít, chỉ chừa lại duy nhất con đường mòn rợp bóng trúc u tịch mà hôm qua các nàng vừa đi qua để làm lối ra vào.
Thư phòng ở ngoại viện vốn là nơi dùng để tiếp khách. Ngày thường nơi này vắng bóng người, chỉ thỉnh thoảng mới có đại phu ghé qua để bắt mạch, khám bệnh cho trưởng công tử. Lúc Diệp Oanh đi ngang qua, nàng khẽ ngước mắt lên thì thấy trên rầm cửa có treo một bức hoành phi, bên trên nắn nót ba chữ "Bão Phác Đường".
Khu nhà bếp mà nàng đang hướng tới nằm ở góc Tây Bắc của ngoại viện, được tạo thành từ hai gian sương phòng mái ngạnh sơn nối liền nhau. Hôm qua nàng đã dạo qua một vòng, nơi này không chỉ rộng rãi mà đồ đạc cũng vô cùng đầy đủ, khiến nàng cực kỳ ưng ý. Phía bên phải nhà bếp nối liền với phòng chứa củi và phòng của hạ nhân. Ngay ngoài cửa là một rặng trúc nhỏ, dưới bậc thềm trồng hoa dâm bụt cùng cỏ huyên, mọc xen lẫn giữa những bụi sâm nam rậm rạp. Cây cối nơi đây bừng bừng sức sống, điểm xuyết những bông hoa đỏ rực rỡ, bắt mắt.
Nhớ lại những lời dặn dò nghiêm ngặt của Bạch Thuật, Diệp Oanh chỉ dám liếc nhìn một cái rồi vội vàng thu lại sự tò mò trong lòng.
Dù sao thì có nhìn cũng chẳng thấy được gì!
Về phần Thôi Nguyên, dẫu đang phải cáo ốm ở nhà dưỡng bệnh, nhưng nếp sinh hoạt của hắn vẫn duy trì đúng theo thói quen từ thuở còn đọc sách hay khi thiết triều. Hắn luôn thức dậy từ rất sớm.
Sau khi rửa mặt chải đầu xong xuôi, hắn thường ngồi đả tọa minh tưởng chừng một nén nhang, chuyên tâm luyện tập phương pháp hô hấp thổ nạp của Đạo gia.
Tranh thủ khoảng thời gian này, Bạch Thuật sẽ mở toang hết thảy cửa chính lẫn cửa sổ, để từng luồng gió mát rượi ngậm đầy sương sớm ùa vào nội thất, xua tan đi luồng trọc khí đã tích tụ suốt một đêm dài. Chờ khi đóng cửa lại, nàng ấy sẽ thắp lên một lò Thất Sắc hương, sau đó đặt cây đàn "Phất Lũng" ngay ngắn trên bàn, dùng một tấm lụa khô mềm mại cẩn thận lau chùi từng ngóc ngách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

