Sau khi phân chia công việc rõ ràng, mối quan hệ giữa hai người cũng coi như được kéo gần thêm một bước. Xế chiều, Diệp Oanh tạt qua gian bếp nhỏ một chuyến để kiểm kê xem có thiếu thốn vật dụng gì không, đặng còn báo lại cho Bạch Thuật mua sắm thêm. Trong khi đó, Ngọc Lộ đã lượn lờ đi hóng hớt, dạo chơi ở xó xỉnh nào chẳng rõ.
Trình độ nấu cơm tập thể kiểu này tính ra còn thua xa tay nghề của thím Trương chuyên đi nấu cỗ thuê ở làng nàng. Thảo nào mọi người cứ than thở rằng Đại công tử dạo này ăn uống chẳng ngon miệng.
Ở kiếp này, Diệp Oanh từng có cơ hội theo người ta học nghề bếp núc. Đối với tay nghề nấu nướng của bản thân, nàng vẫn có vài phần tự tin. Nếu không có chút tài mọn ấy, nàng đã chẳng lọt vào mắt xanh của Thái phu nhân để rồi được đích thân bà chỉ định đến hầu hạ ở Trúc Uyển này.
Giữa lúc nàng đang nằm miên man suy tính xem ngày mai nên nấu món gì để cải thiện bữa ăn, thì Ngọc Lộ đẩy cửa bước vào.
"Ngươi vừa đi đâu về thế?" Diệp Oanh thuận miệng hỏi một câu.
Ngọc Lộ hớn hở ra mặt, ríu rít khoe: "Oanh nhi, ngươi đã được diện kiến công tử nhà chúng ta chưa? Ta vừa nghe mấy tiểu nha hoàn kháo nhau rằng, công tử nhà mình có dung mạo ôn nhuận như ngọc, là vị lang quân tuấn tú nhất trong cái phủ này đấy!"
Ồ, hóa ra nãy giờ là đi hóng hớt chuyện bao đồng. Diệp Oanh lắc đầu đáp: "Vẫn chưa."
Nàng mới vào phủ chưa được bao lâu, thời gian qua chỉ mải miết đi theo mấy nha hoàn trong viện của Thái phu nhân để học quy củ, làm gì đã có cơ hội gặp mặt vị công tử kia cơ chứ.
Dẫu vậy, nàng từng nghe người ta đồn rằng Trưởng công tử vốn là một Thám hoa lang.
Mà đã mang danh Thám hoa, thì ắt hẳn phải là người có dung mạo xuất chúng nhất trong số các Tiến sĩ đỗ cùng khoa; quả thực là tài mạo song toàn.
Nhớ lại trước khi xuyên không, Diệp Oanh cũng rất đam mê đọc tiểu thuyết cổ ngôn. Thậm chí, nếu nam chính trong truyện mà không phải là Trạng nguyên hay Thám hoa, nàng còn sinh lòng chê bai. Mãi cho đến sau này, khi tự mình nếm trải qua vô số kỳ thi thử lẫn kỳ thi đại học khốc liệt, nàng mới thấm thía được thực tế. Chỉ cần đứng nhất khối thôi đã là một điều vô cùng ghê gớm rồi, huống hồ chi là những thủ khoa cấp thành phố, cấp tỉnh, hay lọt vào top ba toàn quốc. Những nhân vật tầm cỡ ấy, kẻ phàm trần như nàng chỉ có nước ngước nhìn mà thôi.
Chính vì lẽ đó, một vị công tử thế gia hội tụ đủ cả gia thế, dung mạo lẫn tài năng xuất chúng như thế, mà lại suốt ngày chỉ biết đắm chìm trong chuyện yêu đương nam nữ như tiểu thuyết viết, ngẫm lại thực sự là một chuyện vô cùng phi thực tế.
"Chắc hẳn ngài ấy phải là một vị lang quân tuấn mỹ cỡ Phan An, Tống Ngọc." Diệp Oanh khẽ thở dài.
Nghe vậy, Ngọc Lộ liền ôm lấy hai má, mơ màng nói: "Giá mà ta được làm thiếp cho công tử thì tốt biết mấy nhỉ."
Diệp Oanh giật thót mình: "Hả?"
Nàng thầm nghĩ, mới chân ướt chân ráo vào viện ngày đầu tiên, sao chủ đề câu chuyện đã vội nhảy sang chuyện làm thiếp rồi?
Trong khi đó, Ngọc Lộ đã bưng chiếc gương đồng trên bàn kỷ tới, vừa soi bóng mình vừa lộ vẻ mặt vô cùng hớn hở. Chợt nàng ta quay sang Diệp Oanh, ánh mắt ánh lên vẻ hâm mộ không thôi: "Oanh nhi, ngươi sinh ra trông thật xinh đẹp! Bình thường ngươi hay thoa loại phấn gì thế? Cho ta dùng chung với được không."
Vốn dĩ, những tỳ nữ có tư cách hầu hạ trước mặt chủ tử thì dung mạo đều không thể tầm thường. Bản thân Ngọc Lộ cũng đã mang sẵn vài phần nét dịu dàng, thanh tú. Thế nhưng, vừa rồi khi nàng ta liếc nhìn Diệp Oanh, chỉ thấy cả con người nàng tựa như được nặn da từ tuyết trắng, khắc xương từ ánh trăng. Đặc biệt là đôi mắt long lanh ngập nước kia, hệt như quả hạnh chín mọng rơi tõm vào dòng suối trong vắt—— Quả thực là quá đỗi diễm lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

