Vốn dĩ Diệp Oanh đã có dung mạo xinh xắn, miệng lưỡi lại dẻo kẹo. Nhớ ngày trước ở quê, chỉ cần nàng dùng cái giọng điệu nũng nịu này để nài nỉ, thì từ các bá, các thúc cho đến các tẩu, các thím trong thôn, chẳng một ai có thể cầm lòng từ chối nàng được.
Quả nhiên, tỳ nữ kia liếc nhìn nàng, giọng điệu cũng bất giác dịu đi đôi chút: "Ngươi có biết chữ không?"
Diệp Oanh vội vàng đáp lời: "Dạ, muội cũng biết sơ sơ vài chữ đơn giản ạ."
Đối với một nha đầu xuất thân từ chốn thôn quê, việc không mù chữ đã là rất khá rồi. Tỳ nữ gật gù hài lòng: "Lát nữa ta sẽ sai người chép một bản danh sách mang sang cho ngươi. Ngoài ra, quy củ của công tử là dùng bữa vào giờ Thìn và giờ Thân mỗi ngày. Các ngươi nhớ kỹ, tuyệt đối đừng làm lỡ canh giờ của ngài ấy."
Tuy vị tỳ nữ này luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng cách làm việc lại rất chu đáo, tỉ mỉ, hoàn toàn không có ý định làm khó dễ bọn họ. Điều này khiến Diệp Oanh thầm thở phào nhẹ nhõm. Phải biết rằng, ở những gia đình quyền quý thế này, chuyện hạ nhân sinh ra trong phủ khinh miệt người ngoài, hay đại nha hoàn cậy thế bắt nạt ma mới là chuyện xảy ra như cơm bữa.
Nàng mỉm cười cảm kích: "Đa tạ tỷ tỷ đã nhắc nhở. Không biết muội nên xưng hô với tỷ tỷ thế nào ạ?"
Tỳ nữ đáp gọn: "Cứ gọi ta là Bạch Thuật."
"Thì ra là Bạch Thuật tỷ tỷ." Diệp Oanh tươi cười rạng rỡ: "Vậy tỷ tỷ cứ thong thả, bọn muội xin phép vào trong dọn dẹp đồ đạc trước nhé?"
Người ta thường nói "đưa tay không đánh người đang cười". Thấy thái độ ngoan ngoãn của Diệp Oanh, Bạch Thuật lại tốt bụng dặn dò thêm vài câu, bảo rằng sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ thì cứ đến tìm nàng ấy. Riêng hôm nay, hai người họ chưa cần phải làm việc vội, cứ lo dọn dẹp, sắp xếp chỗ ở cho đàng hoàng là được.
Căn phòng vuông vức được bài trí khá đầy đủ: một chiếc bàn trang điểm, một chiếc sập La Hán, một chiếc tủ gỗ hai cánh và hai chiếc giường thấp. Ngoài ra, các vật dụng sinh hoạt cá nhân như chậu rửa mặt hay thùng vệ sinh đều được chuẩn bị riêng cho từng người. Có vẻ như căn phòng này thường xuyên được quét tước nên vô cùng sạch sẽ, chẳng vương chút bụi trần nào. Tính ra, điều kiện sống ở đây còn tốt chán so với ký túc xá thời đại học của Diệp Oanh.
Vì có thói quen nằm ngủ sát tường, nên nàng đã chủ động chọn chiếc giường nằm ở góc trong cùng.
Đồ đạc của nàng vốn chẳng có gì nhiều nhặn. Toàn bộ số tiền bán mình đều đã rơi vào túi mụ Lại nha bà, trên người nàng lúc này chỉ còn vỏn vẹn một bộ quần áo để thay đổi. Nghĩ bụng sau này vào phủ chắc cũng chẳng mấy khi mặc đến đồ cũ, nàng liền gấp gọn rồi cất tạm vào chiếc rương nhỏ dưới gầm giường.
Thấy Diệp Oanh không hùa theo mình, Ngọc Lộ cũng đành hậm hực quay ra dọn dẹp đồ đạc. Nàng ta nhanh tay chiếm lấy chiếc bàn trang điểm, bày biện đủ loại son phấn của mình lên đó rồi hất hàm yêu cầu: "Từ nay về sau, mỗi buổi sáng thức dậy ta sẽ là người dùng bàn trang điểm trước. Đợi ta chải chuốt xong xuôi thì mới đến lượt ngươi đấy nhé."
Diệp Oanh vốn chẳng màng đến chuyện tô son điểm phấn, nàng thà dành thời gian đó để ngủ nướng thêm một lát còn hơn. Thế nên, nàng gật đầu đồng ý ngay. Tuy nhiên, đổi lại, nàng cũng đưa ra một yêu cầu vô cùng sòng phẳng: "Việc nấu nướng cứ để ta lo, bù lại, ngươi phụ trách việc nhặt rau và rửa bát nhé."
Để tiện cho Đại công tử an tâm tĩnh dưỡng, trong Trúc Uyển đã được xây sẵn một gian bếp nhỏ. Từ nay trở đi, Diệp Oanh sẽ là người chịu trách nhiệm chính lo liệu cơm nước cho cả viện, còn Ngọc Lộ sẽ đóng vai trò phụ bếp cho nàng.
Nghe vậy, Ngọc Lộ có chút xót xa cho đôi bàn tay ngọc ngà của mình. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, so với việc phải đứng trước bếp lò chịu cảnh khói hun lửa táp, thì rửa vài cái bát nghe chừng vẫn nhàn hạ hơn nhiều. Thế là nàng ta gật đầu ưng thuận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



