Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngón tay của Cố Thanh Y vươn ra.
Trắng, dài, lạnh như một nhánh ngọc vừa nhấc khỏi tuyết.
Một ý nghĩ lóe lên nhanh như tia chớp.
Ngay giây tiếp theo...
“Á! Chuột! Có chuột!”
Tiếng hét xé gió, vang lên sắc bén đến mức khiến cả Thính Phong Các chấn động.
A Diệp như bị thứ gì đó hù trúng hồn, bật dậy khỏi mặt đất, không hề chạy về phía an toàn, mà lao thẳng về phía Lâm Thanh Nhi, gương mặt đầy vẻ trung thành cảm động đến rơi nước mắt.
“Tiểu thư cẩn thận!” Nàng hét lớn: “Có con chuột to lắm! Nó chạy về phía người đó!”
Nếu nói tiếng hét của A Diệp là sét đánh, thì phản ứng của Lâm Thanh Nhi chính là trời long đất lở.
“ỘP... ỘP... ỘP! CỨU TA VỚI ỘP ỘP ỘP!”
Tiếng hét méo mó bật ra khỏi cổ họng nàng ta, không còn chút dấu vết nào của giọng hoàng oanh truyền thuyết. Trong khoảnh khắc ấy, đích nữ Lâm phủ hoàn toàn vứt bỏ lễ nghi, thể diện, hình tượng.
Nàng ta nhảy phắt lên ghế, váy áo tung tóe, hai tay co rút, cả người run bần bật như mèo bị dội nước sôi.
“ỘP! ỘP! ĐỪNG LẠI GẦN TA!”
Cảnh tượng ấy...
Nếu không tận mắt chứng kiến, không ai dám tin.
Cố Thanh Y bị A Diệp “vô tình” xô trúng trong lúc nàng lao đi, thân hình mảnh khảnh của hắn lảo đảo lùi lại mấy bước. Ngón tay vừa đưa ra bị cắt ngang giữa chừng, giống như một nét bút đang vẽ dở bị giật khỏi tay.
Hắn đứng yên một lát, ánh mắt thoáng lóe lên điều gì đó rất sâu.
Bắt mạch?
Không còn cơ hội nữa.
Phía bên kia, Hoắc Chấn đã ôm bụng cười đến mức râu rung lên theo từng nhịp thở.
“Ha ha ha ha!” Hắn vỗ đùi đen đét: “Chuột thôi mà! Có cần làm như bị cháy doanh trại không?”
Hắn vừa cười vừa chỉ lên ghế.
“Mà cái tiếng kêu kia... Ha ha ha! Đúng là tuyệt phẩm nhân gian!”
Sở Tiêu cũng không kìm được, chiếc quạt xếp che nửa mặt, bờ vai khẽ rung. Ánh mắt hắn dừng trên Lâm Thanh Nhi lâu hơn một chút, ý cười không giấu nổi.
Trong năm người, chỉ có Lãnh Thiên Hàn là không cười.
Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Nữ nhân đứng trên ghế kia, tóc tai rối loạn, váy áo xộc xệch, gào thét loạn xạ, đâu còn nửa phần đoan trang của một đích nữ danh môn?
Trong mắt hắn, sự chán ghét không che giấu được.
Đây là người mà phụ hoàng định sắp đặt cho ta?
Nực cười.
Lúc này, A Diệp đã chắn ngay trước ghế của Lâm Thanh Nhi, trong tay không biết từ đâu vớ được một cây chổi lông gà, múa may loạn xạ, dáng vẻ vừa dũng cảm vừa... Vô cùng đáng ngờ.
“Chuột đâu? Chuột đâu?” Nàng hét: “Ra đây! Ta đánh chết mi!”
Lông gà bay tứ tung.
Gia nhân xung quanh nín thở.
Chỉ có A Diệp là vừa múa vừa len lén liếc về phía Cố Thanh Y.
Thấy hắn đang chỉnh lại vạt áo, vẻ mặt đã khôi phục bình tĩnh, không còn ý định tiến lên lần nữa, nàng mới thầm thở phào trong lòng.
Thoát.
Một tiếng quát lạnh lẽo vang lên, như gió bắc tràn vào phòng.
“Đủ rồi.”
Là Lãnh Thiên Hàn.
Chỉ hai chữ, nhưng cả gian phòng lập tức im bặt.
A Diệp lập tức dừng tay, đứng thẳng người, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, cây chổi lông gà vẫn cầm chặt, tạo thành một hình ảnh… Vừa nghiêm túc vừa buồn cười.
Lâm Thanh Nhi lúc này mới dần hoàn hồn.
Nàng ta nhìn quanh.
Không chuột.
Không tiếng động.
Chỉ có ánh mắt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Hàn, nụ cười như dao của Sở Tiêu và tiếng hít thở chưa đều của Hoắc Chấn.
Toàn bộ máu trong người nàng ta như dồn hết lên mặt.
Mất mặt rồi.
Hoàn toàn mất sạch.
Cơn giận không chỗ xả lập tức đổ hết lên người duy nhất “an toàn” là A Diệp.
“Con tiện tỳ!” Nàng ta giơ tay: “Ngươi dám hù dọa ta?”
“Bốp!”
Tiếng động vang lên.
A Diệp không né.
Nhưng nàng khẽ nghiêng đầu.
Cái tát chỉ sượt qua tóc, không hề chạm vào da.
Thế nhưng...
Nàng lại ngã lăn ra đất, ôm mặt, khóc nức nở, giọng run rẩy:
“Tiểu thư tha mạng! Nô tỳ chỉ muốn bảo vệ người thôi mà! Hu hu hu...”
Không nước mắt.
Nhưng âm thanh thì chân thật đến mức khiến người nghe mềm lòng.
Lâm Thanh Nhi đứng sững.
Nàng ta rõ ràng chưa đánh trúng!
“Lâm Thanh Nhi!” Hoắc Chấn quát lớn.
“Ngươi quá đáng vừa thôi! Nha hoàn cứu chủ mà ngươi cũng đánh? Lòng dạ ngươi làm bằng đá à?”
Sở Tiêu lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối:
“Chậc. Đệ nhất mỹ nhân kinh thành... Hóa ra là như vậy. Thật khiến tại hạ mở mang tầm mắt.”
“Không phải... Ta chưa... Ộp...”
Lời chưa dứt, tiếng ếch lại phản chủ.
Hai mắt Lâm Thanh Nhi trợn trắng, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lần này thì là ngất thật.
“Tiểu thư!” A Diệp hoảng hốt lao tới, đỡ lấy nàng ta, tiện tay bấm mạnh vào huyệt nhân trung.
Trong cơn mê, Lâm Thanh Nhi nhăn mặt vì đau.
“Đưa cô ta về phòng.” Lãnh Thiên Hàn đứng dậy, giọng lạnh nhạt: “Chuyện hôn ước, ta sẽ bàn lại.”
Hắn rời đi không ngoảnh đầu.
Những người còn lại cũng lần lượt đứng dậy.
Trước khi rời khỏi, Dạ Sát chợt dừng lại bên cạnh A Diệp.
Hắn cúi xuống, giọng nói thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy:
“Thân thủ không tồi.”
A Diệp cứng người.
“Lần sau gặp lại.” Hắn khẽ cười: “Hy vọng tiểu nha đầu không cần dùng đến chổi lông gà.”
Nói xong, hắn biến mất như khói.
A Diệp đứng yên rất lâu.
Rồi thở dài.
“Haiz... Kiếp làm nha hoàn thật khổ.”
Nàng xốc Lâm Thanh Nhi lên vai như vác bao gạo.
“Không tăng lương là ta đình công thật đó.”
Bóng lưng nàng khuất dần.
Trong gió, một cái tên bắt đầu được ghi nhớ.
A Diệp.
Là phúc hay là họa...
Mới chỉ bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






