Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Thư Trà Xanh Có Nữ Hầu Hắc Hoá Và Năm Phu Quân Đại Lão Đều Muốn Tranh Sủng Chương 4: Hậu Quả Và Âm Mưu

Cài Đặt

Chương 4: Hậu Quả Và Âm Mưu

Ánh trăng bạc lướt qua khung cửa sổ Thính Phong Các, nhuộm lên mọi vật trong phòng một màu nhàn nhạt, mờ ảo như sương khói.

Trong căn phòng được trang trí cầu kỳ, rèm nhung đỏ rủ xuống khẽ lay theo nhịp gió nhẹ, tạo nên một không gian vừa lộng lẫy vừa âm u.

Trên giường trải chăn gấm, Lâm Thanh Nhi đang nằm co ro, khuôn mặt nhăn nhó, đôi môi còn sót lại vệt đỏ vì vừa trải qua cơn đau nhói từ cú bấm huyệt nhân trung của A Diệp. Từng cơn nhức âm ỉ dường như vẫn len lỏi trong huyết quản, khiến nàng ta thở dốc, hai tay bấu chặt tấm gối như để giữ lại chút thể diện cuối cùng của mình.

Cú ngã vồ ếch vừa rồi, kèm theo tiếng “ộp ộp” không thể xóa khỏi ký ức, khiến Lâm Thanh Nhi giật mình, thoáng một tiếng thét vút ra, làm không gian tĩnh lặng vốn dĩ chỉ có tiếng thở của nàng ta thêm phần xôn xao. May mà tác dụng của loại thuốc cũ đã nhạt, giọng nói không còn lạc đi, chỉ còn khàn đặc, sắc bén như gió lùa qua khe cửa.

Ở góc phòng, A Diệp nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn gỗ, bước tới ngồi trên ghế bành được kê gần cửa sổ, mắt liếc qua dáng người đang lăn lộn trên giường mà mím môi, thốt ra một câu lẩm bẩm, vừa hài hước vừa lạnh lùng:

“Nặng như heo. Bảo sao năm ông kia chạy mất dép.”

Ngón tay nàng lướt nhẹ qua bề mặt chén trà, khói nghi ngút bốc lên, tạo thành những đường cong mỏng manh trong không khí. A Diệp nhấp một ngụm, nhè nhẹ thở ra, như thể đang thưởng thức khoảnh khắc yên bình giữa cơn bão vừa xảy ra.

Khói trà vẫn còn bốc lên nhè nhẹ, nhưng Lâm Thanh Nhi chẳng hề để tâm. Cơn đau từ cú ngã vừa rồi cùng ký ức về cú “ộp ộp” khiến nàng ta bừng bừng tức giận, tim đập nhanh, má ửng đỏ. Nhìn A Diệp ngồi thản nhiên thưởng trà như không hề liên quan gì tới mình, nàng ta không nhịn được nữa.

Lâm Thanh Nhi giương đôi mắt tròn xoe, nhìn A Diệp với sự phẫn nộ sôi sục:

“A Diệp! Con tiện nhân chết tiệt kia lăn ra đây!”

A Diệp chớp mắt, cúi người, khom lưng, giọng run run nhưng giả vờ cung kính:

“Tiểu thư, nô tỳ ở đây.”

Nhưng trong ánh mắt đó, một luồng sát khí âm ỉ len lỏi, khiến bất cứ ai tinh ý cũng cảm nhận được: Tiểu nha đầu nhỏ bé này không hề yếu đuối như vẻ ngoài.

“Ngươi… Ngươi dám hại ta! Tại sao ta lại phát ra tiếng kêu đó? Có phải ngươi bỏ gì vào yến sào không?” Lâm Thanh Nhi nghiến răng, tay run lên, vớ lấy cái gối ném về phía A Diệp.

A Diệp khẽ nghiêng người, né gối một cách điệu nghệ, vẫn giữ nụ cười như băng:

“Nô tỳ lỡ lời. Ý nô tỳ là tiểu thư quá vất vả vì hôn ước, chứ không phải… Nghiệp chướng… À, nhầm, do tiểu thư luyện tập quá sức thôi.”

Một cơn giận dữ bùng lên trong lòng Lâm Thanh Nhi, nàng ta vừa mất hết thể diện trước năm vị hôn phu quyền lực, lại còn bị gán cho “tật xấu” ngớ ngẩn, làm mặt mũi đỏ bừng. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, nàng ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào để sống sót trong kinh thành. Nàng ta phải lấy lại thể diện và hơn hết, trừng trị con nha hoàn nhỏ bé nhưng quá nguy hiểm trước mắt.

Chính lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một bóng dáng sang trọng bước vào, những trang sức lấp lánh theo nhịp điệu bước chân, ánh sáng phản chiếu trên mặt tạo thành những vệt sáng lấp lánh, khiến cả căn phòng như được chiếu rọi thêm quyền lực.

Liễu Di nương, kế mẫu của Lâm Thanh Nhi, xuất hiện. Gương mặt bà ta lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như mũi dao, lướt qua cảnh tượng hỗn loạn trong phòng.

“Được rồi, nín đi. Chuyện hôm nay coi như xui xẻo. Ta sẽ tìm cách bịt miệng đám gia nhân. Còn con nha đầu này…” Liễu Di nương chậm rãi nói, nụ cười nham hiểm nở trên môi: “Nó cũng đến tuổi cập kê rồi. Để nó hầu hạ con mãi cũng phí phạm. Ta vừa hay có một mối nhân duyên tốt cho nó.”

Ánh mắt A Diệp lóe lên, cảnh báo vang trong tâm trí: [Mối nhân duyên tốt… Hay là bẫy?]

“Lão Lý Tham tri ở Bộ Lễ vừa mất vợ, đang muốn tìm một thiếp thất để bầu bạn tuổi già. Ông ấy gia cảnh sung túc, A Diệp về đó sẽ được hưởng phúc.” Liễu Di nương nói, giọng đầy vẻ ban ơn.

Trong đầu A Diệp lập tức hiện lên hình ảnh lão Lý Tham tri: Một ông lão sáu mươi tuổi, béo ục ịch, nổi tiếng háo sắc, biến thái, đã hành hạ chết nhiều đời vợ lẽ… Nhìn qua, chẳng khác nào một chiếc bẫy khổng lồ đang chờ nàng sa vào.

Lâm Thanh Nhi hớn hở, nụ cười độc ác trên môi:

“Nương nói đúng! A Diệp theo con bao năm vất vả rồi, cũng nên tìm nơi nương tựa. Gả cho Lý Tham tri là phúc phận tu ba đời của nó.”

A Diệp cúi đầu, che giấu sát khí âm ỉ trong mắt, giọng run run giả vờ sợ hãi:

“Đa tạ phu nhân và tiểu thư quan tâm. Nhưng nô tỳ muốn hầu hạ tiểu thư cả đời…”

“Không cần!” Lâm Thanh Nhi cắt ngang, giọng ra lệnh như roi quất: “Ba ngày nữa sẽ đưa mày sang phủ Lý Tham tri. Nương, nương sắp xếp đi nhé.”

Liễu Di nương cười đắc ý, vẻ mặt tràn đầy tính toán. A Diệp lui ra, khép cửa lại, nụ cười sợ hãi trên môi biến mất, nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn:

“Ba ngày… Đủ để chuẩn bị một món quà lớn cho các người rồi.”

Đêm đó, bóng đen của A Diệp lướt trên mái nhà phủ Thừa Tướng, bộ đồ dạ hành đen tuyền, mặt bịt kín, như một con mèo đen trong ánh trăng mờ ảo.

Nàng lén lút rời khỏi phủ, ghé mua các dược liệu đặc biệt, đồng thời khảo sát phủ Lý Tham tri một cách thận trọng. Nhưng nàng không hay biết rằng trên nóc tòa tháp cao nhất của kinh thành, một bóng người đeo mặt nạ bạc đang dõi theo nàng, nụ cười hắn khẽ cong môi:

“Thú vị, con mèo nhỏ bắt đầu nhe vuốt rồi.”

Dạ Sát nhấp một ngụm rượu, ánh mắt sáng rực trong đêm, ánh lên vẻ thích thú và tò mò khó che giấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc