Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thính Phong Các vốn là nơi thanh nhã bậc nhất Lâm phủ, hôm nay lại giống như bị ném vào một vạc nước lạnh. Không khí đông cứng, gió cũng không dám thổi mạnh.
Một bên là Lâm Thanh Nhi, người được xưng đệ nhất mỹ nhân kinh thành đang vội bịt miệng, mặt đỏ bừng từ tai lan xuống cổ, ánh mắt vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, như thể chỉ cần buông tay ra một chút, toàn bộ thể diện cả đời sẽ rơi vỡ trước mặt thiên hạ.
Một bên khác, năm người đàn ông quyền thế nhất đương triều, mỗi người chiếm một phương, khí thế không ai nhường ai. Không cần mở miệng, chỉ riêng việc họ cùng lúc xuất hiện trong một gian phòng đã đủ khiến người ta rùng mình, giống như năm con thú đầu đàn bất ngờ bị nhốt chung trong một chiếc lồng chật hẹp.
Người phá vỡ sự im lặng đầu tiên là Lãnh Thiên Hàn.
Hắn không buồn liếc nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, cũng không quan tâm đến biểu cảm khó coi của Lâm Thanh Nhi. Chỉ khẽ phất tay áo, xoay người đi thẳng vào chính sảnh, dáng vẻ ung dung như thể đây vốn là phủ đệ của mình.
Hắn ngồi xuống chủ vị.
Không hỏi, không cần ai mời.
Bốn người còn lại nhìn nhau thoáng chốc, rồi cũng lần lượt chọn chỗ mà ngồi. Không ai nói gì, nhưng trong lòng đều hiểu. Vị trí đã tự phân cao thấp.
Giọng Lãnh Thiên Hàn vang lên, trầm thấp, lạnh như băng đá bị gió tuyết mài qua:
“Bẩm Vương gia.” Nàng đáp, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Lão gia đang thượng triều, chưa hồi phủ. Tiểu thư vốn định tiếp đãi các vị... Chỉ là xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn. Mong các ngài thứ lỗi.”
Lời nói mềm mỏng, không thừa không thiếu.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lâm Thanh Nhi như lưỡi dao quét ngang lưng nàng.
Đợi khách đi rồi, ta sẽ lột da ngươi.
A Diệp không cần quay đầu cũng cảm nhận được sát ý đó, chỉ coi như không thấy, tiếp tục rót trà.
“Khụ.”
Một tiếng cười nhẹ vang lên.
Sở Tiêu, đệ nhất phú thương thiên hạ, phe phẩy chiếc quạt xếp đính ngọc bích, ánh mắt cong cong như hồ ly. Hắn nghiêng đầu nhìn Lâm Thanh Nhi, cười đến vô cùng hòa nhã:
“Lâm tiểu thư. Nghe đồn nàng cầm kỳ thi họa song tuyệt, giọng nói như hoàng oanh xuất cốc. Hôm nay được diện kiến... Quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy.”
Hắn ngừng lại một nhịp, ánh cười càng sâu.
“Chỉ là... Phong cách “ễnh ương ngâm” này, tại hạ quả thật lần đầu được thưởng thức.”
Không khí đông cứng thêm một tầng.
Mặt Lâm Thanh Nhi tái rồi đỏ, đỏ rồi tím. Nàng ta nghiến răng, ép mình nặn ra một nụ cười gượng gạo, gật đầu xem như đáp lễ. Bên trong, máu đã sôi đến đỉnh đầu.
Ngay lúc ấy, Cố Thanh Y vị thần y danh chấn thiên hạ chậm rãi đẩy chiếc kính lúp nhỏ đeo trước ngực lên, ánh mắt chuyên chú như đang nhìn một ca bệnh hiếm gặp.
Hắn quan sát Lâm Thanh Nhi từ đầu đến chân, rồi lẩm bẩm:
“Kỳ quái. Mạch tượng thoạt nhìn bình ổn, phế khí không tổn, hầu âm không viêm... Vậy âm thanh kia từ đâu mà ra? Chẳng lẽ là một loại bệnh mới?”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sáng lên như gặp được báu vật.
“Nếu nghiên cứu kỹ, biết đâu có thể ghi vào y thư.”
Một câu nói nhẹ như gió, nhưng Lâm Thanh Nhi lại lùi liền hai bước, sắc mặt trắng bệch.
Ai trong kinh thành mà không biết, Cố Thanh Y trị bệnh thì giỏi, nhưng thử thuốc còn giỏi hơn. Truyền thuyết nói rằng trong viện của hắn, có những căn phòng không bao giờ mở cửa.
Lúc này, A Diệp đã bưng trà đến trước mặt Lãnh Thiên Hàn.
Nàng biết rõ vị Nhiếp Chính Vương này có bệnh sạch sẽ cực đoan, lại đa nghi đến mức uống nước cũng phải suy nghĩ ba tầng.
“Thỉnh Vương gia dùng trà.”
Lãnh Thiên Hàn không nhận ngay.
Ánh mắt hắn dừng lại trên bàn tay A Diệp.
Không trắng nõn như tay tiểu thư khuê các, nhưng thon dài, vững vàng, móng tay cắt gọn, sạch sẽ đến lạ. Một đôi tay từng làm việc nặng, nhưng không hề thô ráp.
Hắn đưa tay ra.
Ngay khoảnh khắc hai đầu ngón tay chạm nhau, một luồng tê dại cực nhẹ lan dọc theo mạch máu, như tia điện vụt qua.
Lãnh Thiên Hàn khẽ giật mình.
Phản xạ trước cả lý trí.
“Choang!”
Chén trà bị hất văng.
Nước trà nóng hổi bắn thẳng lên người Hoắc Chấn, vị Đại Tướng Quân đang ngồi bên cạnh.
“Á! Nóng! Nóng chết lão tử rồi!”
Hoắc Chấn bật dậy, vừa nhảy vừa vỗ áo, gương mặt râu ria đỏ gay. Hắn trừng mắt nhìn Lãnh Thiên Hàn:
“Lão Lãnh! Ngươi muốn ám sát ta hả?”
Lãnh Thiên Hàn thản nhiên: “Trượt tay.”
“Trượt cái đầu ngươi!”
Hoắc Chấn gầm lên, cơn giận không có chỗ xả liền đổ hết lên người A Diệp.
“Tiểu nha đầu kia! Ngươi rót trà kiểu gì vậy hả?”
Hắn vung tay.
Bàn tay to như quạt nan xé gió lao xuống.
Nếu trúng, cổ người gãy trước, lý luận tính sau.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Thanh Nhi gần như không che giấu được khoái cảm trong mắt.
Đánh chết nó đi.
Nhưng A Diệp đã động.
Nàng “hoảng loạn” trượt chân, thân hình mềm mại đổ xuống, nhưng bước chân xoay chuyển như nước chảy, là công pháp Di Hình Hoán Ảnh.
Trong lúc ngã, mũi chân nàng “vô tình” chạm nhẹ vào chân ghế của Hoắc Chấn.
“Rầm!”
Một tiếng động nặng nề vang lên.
Đại Tướng Quân uy phong lẫm liệt... Ngã sấp mặt xuống đất.
Chó gặm bùn.
Cả Thính Phong Các lặng như tờ.
Trong góc tối, Dạ Sát khẽ bật cười.
Tiếng cười thấp, khàn, đầy hứng thú.
A Diệp ngồi bệt dưới đất, mắt đỏ hoe, giọng run run:
“Tướng quân! Ngài không sao chứ? Sàn trơn quá... Ngài đi đứng cẩn thận ạ.”
Hoắc Chấn bò dậy, mặt đỏ đến mức có thể nhỏ máu.
“Nha đầu thối! Ngươi dám ám toán ta?”
Hắn rút đại đao.
“Hoắc Tướng quân.”
Giọng Lãnh Thiên Hàn vang lên, lạnh lẽo.
“Giết gà không cần dùng dao mổ trâu. Đây là phủ Thừa Tướng. Ngươi định để ngày mai ngự sử dâng sớ hạch tội ngươi sao?”
Hoắc Chấn nghiến răng, thu đao.
“Ngươi đợi đấy!”
A Diệp cúi đầu: “Tạ ơn Tướng quân không giết.”
Trong lòng: Lần sau gặp lại, ta cho ngươi gãy răng cửa.
Sở Tiêu nhìn nàng, ánh mắt sáng rực.
“Nha đầu, tên gì?”
“A Diệp.”
“Diệp trong cành lá?” Hắn cười: “Tên hay. Người cũng rất thú vị.”
Lâm Thanh Nhi ghen đến phát điên.
Ngay lúc ấy, Cố Thanh Y đứng dậy, bước tới.
“Đưa tay đây.”
Tình thế, như dây đàn kéo căng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






