Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kinh thành tháng ba, trời xanh mây trắng, nắng rơi đầy ngõ nhỏ. Người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng đan xen tiếng vó ngựa, phồn hoa đến mức khiến kẻ mới đến dễ sinh ảo giác, tưởng rằng nơi đây vĩnh viễn chỉ có yên ổn và thịnh vượng.
Giữa trung tâm kinh thành, Phủ Thừa Tướng họ Lâm sừng sững như một con mãnh thú ngủ đông. Tường cao, cổng rộng, gạch đá xanh xám phủ đầy dấu vết năm tháng quyền lực. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy uy nghiêm, còn người trong thì hiểu rõ: Nơi này, mỗi nụ cười đều được cân đo, mỗi bước chân đều mang theo toan tính.
Bên trong phủ, Thính Phong Các tọa lạc nơi yên tĩnh nhất hậu viện, bốn phía trồng trúc xanh rì, gió thổi qua liền vang lên tiếng xào xạc như thì thầm chuyện cũ.
Lúc này, trong các, tiếng đàn tranh đang vang lên.
Âm thanh lan ra, lúc cao vút, lúc hạ thấp, nghe qua có vẻ uyển chuyển thanh nhã, đúng chất khuê các danh môn. Nhưng nếu là người thật sự am hiểu âm luật, chỉ cần lắng nghe thêm vài nhịp, sẽ lập tức nhận ra, tiếng đàn ấy thiếu khí, thiếu hồn, gượng ép như chim bị bẻ gãy cánh, chỉ còn biết bắt chước trời cao mà không thể bay lên.
Người đang gảy đàn là Lâm Thanh Nhi - đích nữ của Lâm Thừa Tướng.
Nàng ta vận một bộ váy lụa trắng thêu hoa sen chìm, đường kim tinh xảo, tà váy rủ nhẹ xuống thềm đá, trông như một đóa bạch liên vừa nở giữa hồ sương. Gương mặt nàng ta thanh tú, da trắng như tuyết đầu mùa, đôi mắt phượng hơi xếch, luôn ẩn sẵn một tầng nước long lanh, chỉ cần khẽ động là như sắp rơi lệ.
Chính dáng vẻ ấy đã giúp nàng ta mang danh “Kinh thành đệ nhất tài nữ” suốt nhiều năm.
Bên cạnh nàng ta, đứng hầu là một nha hoàn trẻ tuổi.
Y phục màu xanh nhạt giản dị, không thêu hoa, không trang sức. Tóc búi gọn gàng, đầu cúi thấp, hai tay đặt trước bụng, tư thế cung kính đến mức không thể chê trách.
Nàng tên A Diệp.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, đây là kiểu nha hoàn tiêu chuẩn, ngoan ngoãn, ít lời, tồn tại mờ nhạt như chiếc bóng.
Nhưng nếu có ai đó nghe được tiếng lòng nàng lúc này, e rằng sẽ bị dọa cho sặc nước trà.
[Thứ âm thanh quỷ quái này là cái giống gì vậy?]
[Gảy đàn hay là tra tấn tinh thần thế?]
[Nếu còn thêm một nốt nữa, ta thề sẽ bẻ gãy từng ngón tay của nàng ta, xong rồi đem đàn đi tế ông trời.]
A Diệp đứng bất động, nhưng trong đầu đã diễn ra một trăm linh tám phương pháp “xử lý nhân đạo” đối với cây đàn tranh trước mặt.
Không ai biết rằng, trong thân xác nha hoàn mảnh mai này, lại là linh hồn của truyền nhân Quỷ Y Môn thế kỷ 21 - người từng dùng y thuật cứu người, cũng từng dùng độc dược lấy mạng không chớp mắt.
Nàng xuyên đến đây hoàn toàn là một tai nạn.
Ngày đó, nàng đang điều chế thuốc nổ đặc biệt để phá núi tìm linh thảo. Công thức chuẩn xác, thao tác cẩn thận, đáng lẽ không có vấn đề gì.
Nhưng đời thích trêu ngươi.
Một tiếng nổ vang trời, ánh lửa nuốt trọn thân thể, ý thức chìm vào hư vô.
Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã biến thành nha hoàn hồi môn của Lâm Thanh Nhi.
Một chữ thôi: Xui.
“A Diệp...”
Giọng nói mềm như bông vang lên, kéo nàng về thực tại.
Lâm Thanh Nhi buông tay khỏi dây đàn, khẽ cau mày, đưa tay day day thái dương, vẻ mệt mỏi như vừa gánh cả thiên hạ trên vai.
“Ta thấy trong người hơi khó chịu, cổ họng khô khốc.” Nàng ta thở nhẹ, giọng yếu ớt như gió thoảng: “Ngươi đi hầm cho ta một chén yến sào.”
Nói rồi lại bổ sung, như sợ người khác không biết mình tinh tế:
“Nhớ kỹ, không được bỏ đường phèn. Ta sợ béo. Lát nữa các vị Vương gia và Tướng quân đến, nếu vì chuyện này mà bị chê cười thì sao được?”
A Diệp khẽ cúi người, động tác hoàn hảo không chê vào đâu được.
“Nô tỳ tuân mệnh.”
Nàng xoay người rời đi.
Ngay khoảnh khắc quay lưng, khóe môi nhếch lên một đường cong cực nhạt, lạnh lẽo, sắc bén, không mang theo nửa phần thiện ý.
Không bỏ đường phèn?
Được thôi.
Vậy thì... Ta bỏ thứ khác.
Xuống đến nhà bếp, A Diệp nhanh nhẹn múc một chén yến sào thượng hạng đã hầm sẵn. Yến trắng trong, nước sánh mịn, mùi thơm nhàn nhạt lan ra, đúng là thứ xa xỉ chỉ có trong phủ quyền quý.
Nàng liếc mắt nhìn quanh.
Không người.
Từ trong tay áo, nàng lấy ra một lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc, nắp vặn kín, nhìn qua chẳng khác gì bình thuốc dưỡng nhan.
Bên trong là Thanh Âm Tán - một loại dược phấn do chính nàng điều chế.
Công dụng rất đơn giản.
Khi vào cơ thể, sẽ khiến dây thanh quản giãn nở quá mức, âm thanh phát ra trầm đục, méo mó, giống như... Ếch đực gọi bạn tình giữa đêm mưa.
Tác dụng kéo dài đúng một canh giờ.
Không gây thương tổn lâu dài.
Nhưng đủ để hủy một buổi “trình diễn”.
A Diệp nhìn chén yến, khẽ cười.
“Tiểu thư đã muốn gây ấn tượng với ngũ đại mỹ nam.” Nàng lẩm bẩm: “Nô tỳ sao dám không giúp.”
Một nhúm bột mịn rơi xuống.
Tan ngay lập tức.
Không màu, không mùi.
Hoàn mỹ.
Khi nàng bưng chén yến quay lại Thính Phong Các, Lâm Thanh Nhi đang soi gương, dặm lại lớp phấn vốn đã dày cộp, ánh mắt sáng rực vì mong chờ.
“Tiểu thư, yến sào tới rồi ạ.”
Lâm Thanh Nhi liếc nhìn, hài lòng gật đầu.
“Ngươi làm không tệ.” Nàng ta nhấp một ngụm, rồi uống cạn: “Lát nữa Nhiếp Chính Vương và các vị công tử đến, ngươi đứng sau lưng ta, đừng ngẩng mặt lên, hiểu chưa?”
“Nô tỳ đã rõ.”
Chén yến vừa đặt xuống, bên ngoài đã vang lên tiếng quản gia, run đến mức gần như lạc giọng:
“Nhiếp Chính Vương giá lâm!
Trấn Quốc Đại Tướng Quân giá lâm!
Cố Thần Y, Sở Các Chủ, Dạ Lâu Chủ giá lâm!”
Không khí lập tức căng cứng.
Lâm Thanh Nhi đứng bật dậy, tim đập dồn dập, vội chỉnh lại y phục, bước ra cửa, ánh mắt long lanh đầy toan tính.
Năm người đàn ông cao lớn lần lượt bước vào.
Người đi đầu vận hắc bào thêu rồng bốn móng, khí thế lạnh lẽo như băng tuyết - Lãnh Thiên Hàn, Nhiếp Chính Vương.
Theo sau là Hoắc Chấn, Trấn Quốc Đại Tướng Quân, lưng đeo đại đao, sát khí nặng nề.
Chỉ riêng đội hình này thôi, đã đủ khiến cả Thừa Tướng phủ nín thở.
Lâm Thanh Nhi yểu điệu nhún người, mở miệng hành lễ.
“Thanh Nhi tham kiến...”
Âm thanh bật ra:
“Ộp... Khẹc... Ộp...”
Cả sân viện lặng ngắt.
Gió ngừng thổi.
Chim ngừng hót.
Năm người đàn ông đồng loạt khựng lại.
Lãnh Thiên Hàn nhíu mày.
Hoắc Chấn trợn mắt.
Lâm Thanh Nhi hoảng loạn bịt miệng, mặt tái mét.
“Không... Ộp... Phải...”
Càng nói, càng giống ếch.
A Diệp cúi đầu phía sau, bả vai run lên vì nhịn cười.
Nàng bước lên, đỡ lấy Lâm Thanh Nhi, vẻ mặt hốt hoảng đến hoàn hảo.
“Tiểu thư! Có phải người luyện đàn quá mức, cảm động trời xanh, nên giọng nói mới... Thay đổi thế này không?”
Hoắc Chấn phá lên cười.
“Ha ha ha! Cảm động trời xanh?”
“Ta thấy là dọa chết ma quỷ thì đúng hơn!”
Lâm Thanh Nhi uất ức đến bật khóc.
A Diệp cúi đầu.
Khóe môi cong lên.
Màn kịch hay cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






